Bạn đang đọc truyện sex tại trang web TruyenDam.org
Đọc truyện sex ở 'Truyện dâm chấm org' sẽ giúp bạn có thêm rất nhiều kiến thức về chuyện địt nhau... Đọc càng nhiều, địt nhau càng giỏi!
Từ ngày 10/05/2022 truyensex.tv đổi sang tên miền mới: truyensextv99.net
Truyện người lớn » Truyện sex dài tập » Thiếu gia phong lưu – Quyển 1 » Phần 146

Thiếu gia phong lưu - Quyển 1

Phần 146

– Mau thả tôi ra!

Giọng Tô Mị Nhi mang vẻ tức giận, và cũng mang đôi chút sợ hãi.

Thường Nhạc căn bản không nói gì, một tay kiêng dè gì đặt lên trên mông cô lại còn hung hăng nhéo một phát.

Tô Mị Nhi đau đến chảy nước mắt, nhưng có một loại kích thích không rõ lan ra khắp toàn thân. Cô đột nhiên cảm thấy người con trai trước mắt rất có khí phách.

Cách đó không xa, trận quyết đấu của Big Ben và cô chó ngao Tây Tạng đã tiến đến hồi căng thẳng tột độ, đầu cô chó ngao Tây Tạng phát ra một âm thanh kinh thiên động địa.

Điều này làm cho Tô Mị Nhi đỏ mặt như trái hồng. Tuy rằng cô đang nhìn Thường Nhạc một cách tức giận nhưng lại làm cho người ta cảm giác đôi mắt cô thật đẹp, lại giống như đang dụ dỗ ai đó.

Thường Nhạc có chút không cầm cự nổi, người con gái này thực là cực phẩm à.

Đúng lúc này, một tiếng gào truyền đến.

Âm thanh này không phải do hai chú chó truyền đến cũng không phải do hai người phát ra.

Mà là: Mộ Dung Trường Thiên!

– Hai người đang làm cái gì vậy?

Mộ Dung Trường Thiên đột nhiên xuất hiện, gào ầm lên.

Tô Mị Nhi không biết lấy sức lực ở đâu ra, mạnh mẽ thoát khỏi sự trói buộc của Thường Nhạc, bổ nhào vào lòng Mộ Dung Trường Thiên, trong miệng nghẹn ngào nói:

– Huhu, Trường Thiên, tên lưu manh này bắt nạt em, anh phải phân xử cho em.

Mộ Dung Trường Thiên trên mặt vốn rất giận dữ hiện tại biến thành xanh xám lại, giọng nói u ám dị thường:

– Họ Thường kia, mày thật quá đáng rồi?

Trên mặt lộ ra nụ cười như có như không, Thường Nhạc chớp chớp mắt, chậm rãi nói:

– Quá đáng? Tôi chẳng qua là thấy cô ta sắp ngã nên đỡ cô ấy mà thôi. Vậy có gì là quá đáng chứ?

Nói tới đây Thường Nhạc lộ ra vẻ mặt nghiêm túc, bất chợt trịnh trọng hỏi ngược lại:

– Lẽ nào mày không cảm thấy là một người kế tục xã hội chủ nghĩa có văn hóa có tố chất, giúp đỡ bạn học cùng trường là một việc hết sức bình thường sao?

Mộ Dung Trường Thiên ngẩn người ra, phỏng chừng đã muốn chết tâm, dở khóc dở cười quay sang hỏi Tô Mị Nhi:

– Có thật không?

– Đúng vậy, nhưng…

Tô Mị Nhi cũng bị Thường Nhạc làm cho bó tay, dưới ánh mắt tà ác của Thường Nhạc nói năng lộn xộn.

– Là cái gì, nói mau!

Từ ngữ khí có thể nghe ra Mộ Dung Trường Thiên như sắp muốn nổ tung lên.

– Là con chó của hắn ức hiếp Ti Ti, mới làm cho em bị kéo suýt nữa thì ngã.

Tô Mị Nhi nói đến Thường Nhạc mới phát hiện ánh mắt của Thường Nhạc lóe lên tia sắc lạnh như lưỡi dao. Vì thế cô bắt đầu suy nghĩ có nên hay không nói ra việc cô bị Thường Nhạc sờ mó.

– Như vậy à?

Khẩu khí của Mộ Dung Trường Thiên lạnh như băng.

– Ờ, ờ, chỉ như vậy à.

Tô Mị Nhi trong lòng run sợ nói.

Nghe đến đây Thường Nhạc lộ ra một nụ cười bí hiểm.

Nhìn Thường Nhạc với ánh mắt lạnh như băng, trên người Mộ Dung Trường Thiên bỗng nhiên tỏa ra một ngọn lửa, lập tức như muốn phát nổ. Xung quanh bốn phía đều như bắt đầu rung chuyển.

Trong mắt thoáng hiện lên vẻ tàn khốc, Mộ Dung Trường Thiên dường như đã hạ quyết tâm chuyện gì đó, quyết định nhằm thẳng vào Thường Nhạc.

Với bộ dạng khủng bố đố, Thường Nhạc sẽ phải cầu phúc nhiều hay là hoàn toàn không thèm để ý?

Không ai biết rốt cuộc sẽ như thế nào, nhưng có một điểm có thể khẳng định, Thường Nhạc vẫn luôn chờ đợi một trò chơi thật kích thích, một trò chơi có thể làm cho hắn phải dốc toàn bộ sức lực.

Lẽ dĩ nhiên, kỳ thực đáp án rất nhanh được công bố.

Trên mặt Thường Nhạc là nụ cười tà mị, không có chút nào tỏ ra yếu kém mà nghênh đón ánh mắt ánh mắt như muốn giết người của Mộ Dung Trường Thiên.

Không khí vào thời khắc này như ngưng kết lại, thời gian cũng như ngừng trôi.

Hai ánh mắt phát ran những tia điện kịch liệt giao đấu nhau trong không gian.

Trên mặt mang ý cười, lẳng lặng nhìn Mộ Dung Trường Thiên đang nóng chảy như nham thạch. Ánh mắt của hai người trong không trung kịch liệt giằng co. Dường như đều muốn tóe lên những đốm lửa. Mộ Dung Trường Thiên không hổ là Mộ Dung Trường Thiên, bằng ý chí mạnh mẽ, không lui bước đấu mắt với Thường Nhạc.

Đối với những kẻ chảnh như vậy, bạn học Thường liền “có qua có lại, mới toại lòng nhau”. Niệm thần chú, dường như đá vàng khẽ mở ra, dường như có một gợn sóng vô hình, theo ánh mắt hướng về phía Mộ Dung Trường Thiên.

Mộ Dung Trường Thiên khẽ trấn động, thân hình thoáng run rẩy 0.01 giây.

Bạn có thể tưởng tượng, tại giờ phút này giống như có một bánh pháo nổ bên tai, trong đầu Mộ Dung Trường Thiên cuồng vang những tiếng ong ong ong ong, nhưng gã vẫn chìn chằm chằm vào Thường Nhạc, dường như không có dấu hiệu yếu thế.

Thường Nhạc ngược lại lại không có hứng chơi đùa với tên thằng nhóc này nữa, cười hỏi:

– Còn việc gì nữa không? Nếu không còn việc gì tôi đi trước nhé!

Mộ Dung Trường Thiên nắm chặt tay kêu răng rắc, theo như tính cách của gã, sớm đã xông tới cùng giao đấu với Thường Nhạc. Nhưng nhớ tới lời dặn dò của Tư Đồ Lôi Minh, gã chợt do dự rồi rơi vào tình thế khó xử.

Trong lúc đang tự tranh đấu, sắc mặt Mộ Dung Trường Thiên bỗng nhẹ nhõm đi, cũng không nhìn Thường Nhạc nữa, kéo lấy tay Tô Mị Nhi nói:

– Chúng ta đi!

Tô Mị Nhi ngẩn người, hai người bọn họ không có đánh nhau, cô cảm thấy có chút khó tin, đồng thời cảm thấy có chút vui mừng, bản thân cô cũng không hiểu tại làm sao.

Thường Nhạc cũng ngẩn ra, nhìn bóng lưng rời đi của hai người. Hắn tự thì thào lẩm bẩm:

– Mahler Peter, đầu năm nay, ngay cả bò cũng học đòi thông minh, ông trời không có mắt a.

Vẫy gọi Big Ben đã hoàn thành xong việc, một người, một chó lại nhịp bước lẳng lơ càn quét bốn phía.

Không có cuốn tiểu thuyết nào, trong đấy lại viết ra lời phát ngôn của các quan lớn, vô số những ký giả của các tạp chí truyền thông lớn đều chụp hình linh tinh các loại. Hầu hết đều là nhân sĩ nội bộ trường sắp đặt, Các quan lớn đến đây, cũng chỉ làm khán giả.

Đối với nhóm trường học quý tộc chân chính, từ trước đến giờ không cần tuyên truyền, cũng từ trước đến giờ sẽ không bộc quang. Nhưng vẫn có rất nhiều người biết rằng nó có tồn tại.

Đơn cử ví dụ đơn giản, tuy rằng mọi người đều biết có tồn tại trường học quý tộc, nhưng thử hỏi có ai đã từng xem qua trên ti vi bản tin nói về trường học quý tộc.

Phải biết rằng, chúng ta thân ở tân Trung Quốc xã hội chủ nghĩa, coi trọng sự bình đẳng, kiểu phân hóa trường học thành hai loại rõ ràng như vậy, không phải sẽ là chuyện để người ta mổ xẻ sao?

Muốn đưa tin ra ngoài, phỏng chừng 800 triệu anh em nông dân sẽ rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng.

Được rồi, dừng lại ở đây thôi, còn viết nữa sẽ trái với lệnh cấm.

Tuy nhiên, có ít nhiều nhân sĩ ngoại giới tham gia, lễ kỷ niệm ngày thành lập trường của học viện Kiêu Tử vẫn vô cùng náo nhiệt, đồng thời có vô số người quay camera đang hoạt động. Đương nhiên số người này đều thuộc nhóm yêu thích điện ảnh của học viện, những hình ảnh được chụp ra đều được lưu giữ làm tài liệu của trường.

Đồng thời, trong số phụ huynh đến tham quan xem diễn xuất, có không ít nhân vật cấp cao. Tuy nhiên những người này đều rất khiêm tốn, bình thường sẽ ngồi tại những vị trí bí mật, nhưng phong thái phi phàm của bọn họ lại bán đứng bọn họ.

Trong số những người này, có ông nội của Lý Lăng Tiêu, là nhị đương gia của thành phố F. Có ông nội của Lâm Quai Quai, nhân vật lớn trong giới thương gia Lâm Chính Quốc, có bố của Sở Phi Dương, là một lão đại xã hội đen ở phương Nam.

Dĩ nhiên, những người này cũng không phải là quan trọng nhất.

Thực sự thì người quan trọng nhất chính người phụ nữ thanh lịch tao nhã, đội mũ lông đen trắng, quàng khăn, đeo kính, cô yên lặng ngồi trong thính phòng, không hề chớp mắt lấy một cái. Nếu như bỏ xuống tất cả đồ ngụy trang của cô, phỏng chừng tất cả các fan hâm mộ sẽ trở lên điên cuồng.

Bởi vì, cô chính là ảnh hậu Thạch Tán Y.

Lần này, Thạch Tán Y lặng lẽ đến đây, đến Thường Nhạc cũng không hay biết, có lẽ cô muốn mang đến cho Thường Nhạc một sự ngạc nhiên.

Điều làm cho Thạch Tán Y cảm thấy phiền muộn là vì cô căn bản không nhìn thấy bóng dáng của Thường Lạc, tên nhóc này không phải là ngủ quên rồi đấy chứ?

Nếu như đúng là như vậy, quả thật là chuyện khiến nhân thần cộng phẫn.

Thời gian dần dần trôi, người chủ trì tiết mục thời trang Vũ Thì Tình cuối cùng cũng lên sân khấu, dưới ánh sáng chiếu rọi, cô càng trở lên rực sáng, người con gái này thật là một minh tinh trời sinh.

Sau lời mở đầu ngắn gọn, sâu sắc, Vũ Thì Tình bắt đầu giới thiệu chương trình:

– Tới đây, Lý Lăng Tiêu, Vũ Bối Sơn lớp 11 sẽ gửi tới mọi người vở kịch “Song phi yến”.

Trong tiếng nhạc Lý Lăng Tiêu và Vũ Bối Sơn cuối cùng cũng xuất hiện. Hai người vừa xuất hiện liền gây nên một trận cười. Nguyên nhân rất đơn giản, trên người Lý Lăng Tiêu mặc bộ đại hồng bào của nữ, mặt trang điểm đậm, ăn mặc diêm dúa, màu son môi thật làm cho người ta muốn thổ huyết, bím tóc đuôi sam lại càng…. Rõ ràng, gã đóng vai nữ, đây chính là kiểu tạo hình đại thế, không khác mấy so với nhân vật Lương Gia Huy trong vở “Đông thành tây tựu”.

Mà nhân vật Vũ Bối Sơn vừa nhìn thì thấy rõ là pê đê, không hề có khí phách nam nhi, nhưng lại dán ria mép sắm vai nam. Gã thâm tình dừng mắt nhìn em gái Lý Lăng Tiêu, đồng thời bắt đầu hát:

– Đẹp thiền quyên, ngàn năm khó gặp, lan xạ hương khí khiến tôi cực ngất ngây!

Lý Lăng Tiêu làm một tư thế thẹn thùng, nũng nịu hái hoa lan hát rằng:

– Chàng thật sự khen, thiếp không thiền. Hoa trong sương giá gì chàng tương kiến.

– Muội muội ngoan, hi vọng cùng ta gặp mặt. Sắc đẹp của nàng tuyệt thế như tiên.

– Sẽ không để người hào phóng?

– Đem hết sự tươi đẹp thu vào mắt.

– Sẽ không để người hào phóng?

– Ta tam đời có phúc mới gặp lại, sớm say mê cùng nàng tương khiên.

– Hai người tương khiên, đêm này nhảy tung tăng.

– Đôi ta tay trong tay nhảy tung tăng, Yêu càng bền….

Hát xong đoạn này, phần lớn người xem đều cười gập xuống. Biết được thân phận nhân vật của Lý Lăng Tiêu trong lòng càng thấy rùng mình. Kẻ đầu bò giống bạn học Lý lại bị Thường Nhạc ép buộc giả nữ hát Song phi yến. Những người khác càng khỏi cần nói, dường như bạn học Thường đang giết gà dọa khỉ, sau này xem ra không ai dám trêu trọc người Điểm G.

Kết thúc 1 khúc, Lý Lăng Tiêu thật muốn chết tâm, trong lòng nguyền rủa Thường Nhạc mấy trăm lần. Càng làm cho gã buồn bực chính là anh ta nhìn thấy nụ cười tán thưởng không rõ nội tình của ông nội, dường như là rất thích tiết mục này, điều này thật làm cho Lý Lăng Tiêu muốn tự sát.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Thông tin truyện
Tên truyện Thiếu gia phong lưu - Quyển 1
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện dâm Trung Quốc
Ngày cập nhật 08/11/2017 21:39 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Dặm đường - Tác giả Thoong
Bây giờ anh đang ở đây. Một mình. Cô còn bên đó. Cũng một mình. Khoảng cách muôn trùng cho thấy không gian và thời gian đều căng thẳng. Cô kể khi anh gọi: Anh đi rồi, lão có vẻ hí hứng. Anh cũng biết mà, đàn ông chỉ sợ bị cuỗm mất vợ. Anh cười khì khì: Mất vợ chẳng mất, nhưng thứ khác nào còn. Cô cười thỏa hiệp. Anh hạ giọng kể lể: Em biết không, sáng và tối nào anh cũng phải xoa chim. Cô hốt hoảng: Chết không, bệnh sao. Anh phân trần: Làm sao được khi đang thiếu. Tiếng đường dây u u khiến cô hình dung anh đang làm cái chuyện vô tích sự. Cô hỏi tẩn mẩn: Anh đứng yên đó chứ. Anh thở ra, cô nghe rõ tiếng nỉ non: Nghe tiếng em, đứng yên gì nổi, anh đang dỗ nó ngủ. Cứ thế, hai người nói chuyện bâng quơ. Ai chợt nghe tưởng là chuyện vô thưởng vô phạt. Nhưng cô thấu rõ anh, cô xót xa khuyên gián: Đừng anh, em lo anh bệnh, tội. Trước mắt cô lờ mờ bàn tay anh xoắn tròn xoay khúc...
Phân loại: Truyện sex dài tập Sex bú cặc Sex bú vú Truyện bóp vú Truyện ngoại tình Truyện sex bú lồn Truyện sex day lồn
Bứt rứt con tim - Tác giả Quằm
Phần 9 Tính của anh vốn như thế, ào ào, nóng nảy, có gì không thể giữ lâu trong bụng, nên chưa thấy mặt đã nghe tiếng. Mà anh nào có nói nhỏ nhẹ được, cứ oang oang như không kể ai, móc ruột móc gan văng mạng. Như lúc này đây, anh vừa đi đâu về thì đã réo gọi từ cửa: Thằng em của anh đâu, tao có chuyện này hay lắm, cần nói với chú mày. Tôi đang nằm thở ì ạch, vừa buồn vừa mệt, cũng phải lóp ngóp ngồi dậy bò ra đón anh. Trò ăn vụng lúc nào cũng phải chùi sạch mép, nếu không muốn bị người ta bắt tận tay, day tận trán. Anh ôm đâu cỡ 3 cái be ở nách, loạng choạng bước vào. Miệng lải nhải: Con bà nó, cái thứ bán ba mà còn bộ tịch. Anh có vẻ bực vì bị con nhỏ nào đó mắng mỏ nên còn giận cành hông. Vừa thấy mặt tôi, anh hùng hổ la hét: Đéo họ, mày nhậu với anh rồi chờ tối mình tới đó quậy. Mày hạ sát ván nó cho anh, tội vạ đâu anh chịu. Cho...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đụ máy bay Đụ tập thể Đụ tay ba Sex bú cặc Sex bú vú Truyện bóp vú Truyện móc lồn Truyện ngoại tình Truyện sex bú lồn Truyện sex mút lồn Vú có sữa
Cô hàng xóm dâm đãng - Tác giả Lê Minh Thủy
Cô Liên nứng lắm rồi, tôi không hôn môi nữa vì cả hai hôn nhau miệng nhão nước, tôi bỏ ra và hôn xuống cặp vú, miệng ngậm đầu ti bên này, chiếc lưỡi như con lươn quét qua quét lại bên đầu ti, thỉnh thoảng tôi mút một cái thật mạnh như trẻ con bú sữa, còn bên đầu ti bên kia được tôi tấn công bằng tay, thỉnh thoảng tôi kéo mạnh làm cô Liên vừa đau vừa sướng, xong tôi hôn rốn sâu, cô Liên run lên và rên lên mỗi lần tôi thọc chiếc lưỡi vào rốn của mình mà ngoáy, chán chê tôi hôn vào mu lồn, tôi thọc cái lưỡi vào thẳng trong âm đạo mà ngoáy, cô Liên rên lên. Sướng quá... sướng quá... Cô Liên kẹp chặt hai đùi vào và ấn sâu đầu tôi hơn, tôi gỡ chân ra và hôn dần xuống hai đùi, cô Liên đang sướng thì bị hụt hơi, tôi hôn dần xuống ngón chân và giơ cao hai chân cô Liên, cái lồn phơi ngay trước miệng con cặc đang căng cứng. Tôi đâm mạnh một cái. Từng thớ cơ lồn của cô...
Phân loại: Truyện sex dài tập Địt nát lồn Đụ tập thể Đụ với hàng xóm Sex bú cặc Sex bú vú Truyện ngoại tình Truyện phá trinh Truyện sex bú lồn Truyện sex liếm lồn

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm
Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Sói săn mồi