Bạn đang đọc truyện sex tại trang web TruyenDam.org
Đọc truyện sex ở 'Truyện dâm chấm org' sẽ giúp bạn có thêm rất nhiều kiến thức về chuyện địt nhau... Đọc càng nhiều, địt nhau càng giỏi!
Từ ngày 10/05/2022 truyensex.tv đổi sang tên miền mới: truyensextv.moe
Truyện người lớn » Truyện sex dài tập » Thiếu gia phong lưu – Quyển 2 » Phần 185

Thiếu gia phong lưu - Quyển 2

Phần 185

Đương nhiên, cao thủ như Thường Nhạc, trong tình huống như thế, căn bản không có khả năng phạm phải sai lầm ngu xuẩn như vậy, nhưng hắn lại nhìn thấy một cảnh tượng, thiếu chút nữa làm hắn vẹo mũi.

Chỉ thấy hai cô bé xinh đẹp Tiểu Bảo và Linh Nhi quang minh chính đại ngồi khoanh chân trên giường, vừa ăn đồ ăn vặt vừa nhìn Thường Nhạc và Sát Tiên đánh nhau.

Chuyện này không khiến hắn tức giận mới thật là chuyện lạ.

Sát Tiên nắm thời gian rất chuẩn xác, thậm chí còn đạt tới trình độ tinh vi, thân hình cô bắt đầu chuyển động, lần này và lần trước có chút không giống.

Toàn bộ thân hình cô không ngờ lại biến thành một đường màu đỏ, giống như muốn một đường xuyên qua người Thường Nhạc.

– Hỏng rồi!

Trực giác nói cho Thường Nhạc biết, nếu như coi nó là một đường dây, thì cái chết sẽ cách hắn rất gần, Thường Nhạc theo bản năng tránh sang một bên.

Vừa rồi còn rất ngang ngược, trong nháy mắt lại lùi về phía sau, Sát Tiên không ngờ lại có chuyển biến như thế, muốn dời sang hướng khác đã không còn kịp nữa.

– Ầm!

Bức tường kiên cố lại bị đường màu đỏ kia cứng rắn xuyên qua, Tiểu Bảo và Linh Nhi cùng đứng lên hoan hô:

– Thật là trâu bò quá đi!

Thường Nhạc âm thầm giật mình, nếu đòn công kích kia đánh trúng hắn, như vậy hắn không chết cũng trọng thương, xem ra cũng không phải danh sĩ hư vô, quả nhiên rất mạnh!

Đương nhiên, Thường Nhạc hiểu rõ, sau khi Sát Tiên xuyên ra ngoài, cũng sẽ không trở vào nữa, nếu như thật sự trở vào, như vậy cô ta không phải là sát thủ, mà là một người đàn bà chanh chua rồi.

Trên mặt Thường Nhạc bắt đầu lộ ra nụ cười tà ác, hắn khẽ sờ nắm đấm của mình, cười hì hì đi về phía Tiểu Bảo và Linh Nhi, Tiểu Bảo cũng không ngốc, chỉ nhìn ánh mắt Thường Nhạc cô cũng đã hiểu ra hàm ý trong đó, nhanh chóng nhảy khỏi giường, vỗ vai Linh Nhi nói: – Em chặn cho chị, chị đi gọi viện binh!

Vừa dứt lời cô đã bị Thường Nhạc vác lên.

Tiểu Bảo lập tức luống cuống, miệng cô gào ầm lên: – Lão đại, anh còn nhớ cảnh em đã biến thành rồng lớn cứu anh không? Anh còn nhớ cảnh Tiểu Bảo ôm bảo kiếm thật lớn liều mạng với người khác không? Lão đại

– Bốp!

Tiểu Bảo còn chưa dứt lời, đã thấy sự đau đớn truyền tới từ dưới mông. Lần này đồng chí Thường Nhạc của chúng ta không hề nương tay, giết một người răn trăm người!

– Oa!

Tiểu Bảo khóc ầm lên, hoa chân múa tay gào lên:

– Đau quá đi, em là con gái, anh không được đánh mông em, nam nữ thụ thụ bất thân.

Tiếng gào không hề có hiệu quả, Tiểu Bảo tiếp tục mở miệng: – Em muốn phản đối, em muốn nói với cha Hắc Long, để ông đánh anh. 5555, người ta tốt xấu gì cũng là hoàng hoa khuê nữ, phản đối!

Linh Nhi thấy tình hình không ổn, vội vàng xông đến, túm lấy áo Thường Nhạc, bị cô kéo như vậy. Thường Nhạc nhớ ra, tiểu tai họa này cũng phải đánh.

Đã đâm lao thì phải theo lao, trực tiếp vác Linh Nhi lên, dưới mông “bốp” một tiếng long trời lở đất – Oa!

Thường Nhạc luôn cho rằng thanh âm của Tiểu Bảo là vang dội nhất, nhưng so với Linh Nhi thì hình như vẫn kém một chút, thanh âm và ngữ điệu này, quả thực không khác gì giết lợn!

– Em muốn nói với cha Phong Thần, để ông giết anh! Linh Nhi vừa khóc vừa kêu la, fuck, người sau uy hiếp còn lợi hại hơn người trước, Thường Nhạc cảm thấy hắn không thể không bội phục!

Nhưng Thường Nhạc một chút cũng không sợ, ha ha, tiếp tục

Khoảng chừng nửa tiếng sau, Thường Nhạc dương dương đắc ý đi ra, Tiểu Bảo và Linh Nhi mặt đầy nước mắt theo sát phía sau mông Thường Nhạc.

Cái loại thần thái kia, giống như vợ bé bị ức hiếp, những người bên cạnh đều dùng ánh mắt cổ quái nhìn Thường Nhạc, rõ ràng tiếng khóc long trời lở đất của hai cô bé đã truyền ra ngoài, khiến cho người ta thỏa sức tưởng tượng.

Đương nhiên bọn họ cũng hiểu rõ, Thường Nhạc không phải người họ có thể gây sự, nếu không đã sớm xông tới giáo huấn cho thằng nhóc như hắn một trận.

– Em muốn báo thù!

Tiểu Bảo phát hiện cô rất mất mặt, cho nên ánh mắt cô chằm chằm nhìn mông Thường Nhạc, trong lòng thầm nói.

Đương nhiên, Tiểu Bảo có báo thù hay không cũng không có quan hệ lớn lắm với Thường Nhạc, hơn nữa sau khi Thường Nhạc tới tổng bộ, Mộ Dung Trường Thiên nhìn thấy em gái mình, gã cảm thấy rất kinh ngạc.

Nhưng từ vẻ mặt của em gái đối với Thường Nhạc, có thể thấy mâu thuẫn giữa bọn họ không còn sâu sắc nữa!

– Lão đại, có hai người la hét muốn gặp cậu! Ảnh thần sắc có chút cổ quái nói.

– Thiên diện hồ ly!

Trong đầu Thường Nhạc theo bản năng phản ứng lại, nhưng lại lập tức phủ nhận, nếu như là Thiên diện hồ ly, vẻ mặt của Ảnh cũng không phải như vậy.

Tiểu Bảo vì mới bị đánh nên cũng không nghịch ngợm, ngoan ngoãn đi về phòng mình, Lộ Đức hung hăng trừng mắt liếc nhìn Thường Nhạc một cái, cũng vào phòng.

Thường Nhạc một mình đi vào vườn hoa, khi nhìn thấy hai bóng dáng đó, người có mắt đều đoán được, đối phương chính là đại tiểu thư Tây Môn Khinh xinh đẹp.

Một người khác

Khi nhìn thấy dung nhan tuyệt sắc của đối phương, Thường Nhạc hơi sững sờ, không kìm được mà thốt lên: – Công Tôn Khả Nhân! Quả thật, đại tiểu thư Công Tôn Khả Nhân xinh đẹp và đại tiểu thư nhà Tây Môn cùng nhau tìm đến đây.

Nhưng Tây Môn đại tiểu thư rất tức giận, khi tới tổng bộ lại thấy một cô bé rất xinh đẹp, thật sự là tức chết người. Cô tùy ý đi tới trước mặt Thường Nhạc, nghiêm túc nói: – Người anh em, đã lâu không gặp, có nhớ em không?

Thường Nhạc khẽ nịnh bợ nói: – Chỉ cần anh còn thở một phút thì đều nhớ tới em!

– Đúng là người anh em, ha ha, bổn tiểu thư sợ anh quá nhớ em, nên cố ý sai người tặng anh một bức tranh mỹ nữ, về sau lúc nhớ tới em, thì có thể mở tranh ra ngắm một cái, chắc chắn sẽ giải khát! Tây Môn Khinh thần sắc đắc ý nói.

– Tranh? Thường Nhạc sửng sốt, lập tức tò mò, lại muốn nhìn xem tranh của Tây Môn đại tiểu thư rốt cuộc như thế nào. Cho nên khi bức tranh được mang tới, hắn trực tiếp mở bức tranh ra.

– Fuck!

Nhìn thấy người, vật trong tranh, Thường Nhạc hoàn toàn không còn gì để nói.

Cái gọi là bà Vương bán dưa, mèo khen mèo dài đuôi, Thường Nhạc cho răng Tây Môn Khinh chính là một trong số những người phụ nữ mặt dày nhất mà hắn từng biết.

Có thể tùy tiện tặng tranh của mình cho người khác, hơn nữa còn khen là tranh mỹ nữ, khóe miệng Thường Nhạc lộ ra một nụ cười nhàn nhạt: – Tranh mỹ nữ tôi đã xem nhiều rồi, haizz, nhưng tranh mỹ nữ như vậy thì tôi đúng là lần đầu tiên nhìn thấy!

Kỳ thật nhìn từ bất cứ góc độ nào, Tây Môn Khinh cũng coi như một mỹ nữ rất khá. Nhưng bức tranh trước mắt này càng thể hiện toàn bộ gương mặt xinh đẹp động lòng người của cô.

– Thế này cũng gọi là tranh mỹ nữ?

Thường Nhạc không chút để ý dựng bức tranh lên, sau đó chậm rãi lắc đầu.

Tây Môn Khinh sửng sốt, sắc mặt lập tức thay đổi: – Anh có ý gì? Chẳng lẽ anh có thể vẽ đẹp hơn sao? Nếu như có thể, hôm nay em sẽ bụng mình!

Dùng phương thức trắng trợn như thế để uy hiếp hắn, Thường Nhạc cũng coi như đã gặp được, hắn liếc nhìn Công Tôn Khả Nhân một cách ám muội, sau đó tà ác cười: – Em hãy mở to mắt nhìn cho rõ, cái gì mới gọi là mỹ nữ chân chính.

Thường Nhạc nheo mắt liếc nhìn Tây Môn Khinh một cái, sau đó đi đến bờ ao.

– Hắn muốn làm gì?

Thấy Thường Nhạc bẻ cành liễu, trong đầu Công Tôn Khả Nhân và Tây Môn Khinh bất giác phản ứng lại. Phải biết rằng vẽ tranh phải dùng giấy và bút lông, mà hắn lại dùng một cành cây.

– Hừ, không phải anh dùng cành cây khắc lên mặt đất đấy chứ? Tây Môn đại tiểu thư không nhịn nổi, nghi ngờ nhìn Thường Nhạc.

Thường Nhạc cũng lười trả lời câu hỏi của cô, chỉ thấy hắn bình tĩnh nhìn mặt nước, hắn hít sâu một hơi. Thân hình nhanh như chớp phóng thẳng vào trong nước.

Mặt nước trong nháy mắt đóng băng lại, cành liễu kết lại thành băng trong nước trong chớp mắt, phía trên khẽ quét qua. Mỗi một đường quét qua đều lưu lại một dấu vết mờ mờ.

Hình ảnh Công Tôn Khả Nhân thanh tú phiêu dật đột ngột hiện lên trên mặt băng, băng thanh ngọc khiết, lại nghịch ngợm đáng yêu, trông rất sống động, uyển chuyển như một bức tranh mỹ nữ trên băng khiến người ta say mê.

Bức tranh mỹ nữ kia vượt xa bức vẽ của Tây Môn Khinh, càng quan trọng hơn là bức họa kia phảng phất như cơ thể của mỹ nữ, mỗi nét động lòng người trên thân thể cô đều hoàn toàn thể hiện hết ra.

Mặt băng dần tan ra, bóng hình Công Tôn Khả Nhân được Thường Nhạc khắc trên băng vô cùng xinh đẹp, như đang phiêu động, như tiên nữ đang nhảy múa, lại như có cả sinh mệnh trong đó.

Cuối cùng mặt băng hoàn toàn biến mất, mặt băng ngưng tụ lại thành một bóng hình xinh đẹp hoàn toàn từ hơi nước, rồi chậm rãi biến mất như một nàng tiên kỳ ảo linh động mà trong sáng lưu luyến nhìn nhân gian tươi đẹp một cái cuối cùng.

Đợi hai cô gái xinh đẹp này tỉnh lại từ trong sự rung động, Thường Nhạc mới đi đến trước mặt Công Tôn Khả Nhân, nghiêng người về phía trước, sát lại gần Công Tôn Khả Nhân tới mức hơi thở hai người hòa vào nhau, một loại tình cảm không rõ ràng nảy sinh giữa hai người.

Khuôn mặt Công Tôn Khả Nhân bất giác đỏ ửng lên, tim đập càng lúc càng nhanh, ánh mặt không tự chủ được liếc sang bên cạnh, cô không biết tại sao lại như vậy?

Cô cảm thấy rất kỳ lạ, loại cảm giác này thật sự rất kỳ diệu, hưng phấn? Thích thú? Căng thẳng? Hay là sợ hãi? Cô nhất thời căn bản không cách nào nói rõ được.

Thường Nhạc chăm chú nhấc cằm Công Tôn Khả Nhân lên, tà ác cười nói:

– Bảo bối, có nhớ tôi không?

– Uhm!

Công Tôn Khả Nhân ngượng ngùng gật đầu.

– Fuck!

Tây Môn Khinh thiếu chút nữa vẹo mũi, bản thân một lòng câu dẫn Công Tôn Khả Nhân, thậm chí khỏa thân chạy vào phòng cô, mặt mày, ve vaxn, lãng mạn, bá đạo, cách nào cũng đã thử qua.

Mà đồng chí Thường Nhạc của chúng ta chỉ tùy ý vẽ một bức tranh, đã câu dẫn hồn phách cô bé này, xem ra bản thân phải luyện tập nhiều một chút.

Nghĩ tới đây, Tây Môn Khinh kéo tay Công Tôn Khả Nhân, thản nhiên cười nói: – Đi thôi, tôi cũng vẽ một bức tranh mỹ nữ cho cô xem, ha ha, thỉnh giáo, thỉnh giáo!

– Fuck!

Thường Nhạc vốn chuẩn bị một mình vào phòng với Công Tôn Khả Nhân để nói chuyện phiếm, lại bị Tây Môn Khinh ngang ngạnh phá hỏng hết, nhìn bóng lưng dần xa kia, hắn cảm thấy rất buồn bực.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207
Phần 208
Phần 209
Phần 210
Phần 211
Phần 212
Phần 213
Phần 214
Phần 215
Phần 216
Phần 217
Phần 218
Phần 219
Phần 220
Phần 221
Phần 222
Phần 223
Phần 224
Phần 225
Phần 226
Phần 227
Phần 228
Phần 229
Phần 230
Phần 231
Phần 232
Phần 233
Phần 234
Phần 235
Phần 236
Phần 237
Phần 238
Phần 239
Phần 240
Phần 241
Phần 242
Phần 243
Phần 244
Phần 245
Phần 246
Phần 247
Phần 248
Phần 249
Phần 250
Phần 251
Phần 252
Phần 253
Phần 254
Phần 255
Phần 256
Phần 257
Phần 258
Phần 259
Phần 260
Phần 261
Phần 262
Phần 263
Phần 264
Phần 265
Phần 266
Phần 267
Phần 268
Phần 269
Phần 270
Phần 271
Phần 272
Phần 273
Phần 274
Phần 275
Phần 276
Phần 277
Phần 278
Phần 279
Phần 280
Phần 281
Phần 282
Phần 283
Phần 284
Thông tin truyện
Tên truyện Thiếu gia phong lưu - Quyển 2
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện dâm Trung Quốc
Ngày cập nhật 08/11/2017 22:11 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Gái một con - Tác giả Sịp
Phần 61 Có được 2 bà chị ngon lành quá cỡ ở hai nơi cách biệt nhau, khi nào cần là có đồ chơi sẵn sàng, khỏi lo thất nghiệp, tôi nghĩ không còn gì may mắn hơn. Đã thế, bà nào cũng phây phây tận mạng, đít ra đít, mông ra mông, vú ra vú, lìn ra lìn, mu ra mu, thì nếu chẳng nhờ phước lớn chẳng mong mà có được. Hai bà chị lại đang thời kỳ nuôi con, vú ằng ặc sữa, thằng nhóc bú chẳng hết, đến tía nó và cả tôi ăn có cũng chẳng xi nhê, nên tôi càng bặm trợn tợn. Tôi như được bảo kê đầy đủ, cóc sợ các chị chửa đẻ gì sất, lỡ có hăng, đêm bảy ngày ba, vào ra không kể, thì cũng chẳng có con loăng quăng nào chui vô làm ổ mà ngại. Bà chị Saigon thì tay ấy bò vô núi, bà bị bơ vơ nên có tôi giúp quơ quào mạng nhện, thông cống thông nòng cũng đỡ thấy rấm rứt. Chẳng lo bị ai kè kè canh chừng nên coi mòi tôi mặn dữ. Dù cô chú tôi ở cạnh bên...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đụ máy bay Sex bú vú Truyện bóp vú Truyện móc lồn Truyện sex bú lồn Truyện sex mút lồn
Bạn và vợ - Tác giả Trung Trần
Phần 7 Sau bữa điểm tâm, hai người đàn ông tiếp tục ra vườn làm việc. Khải luôn vui vẻ, huýt sáo, ca hát suốt ngày. Trong lúc nghỉ giải lao, hai người hàn huyên, đề cập đến chuyện đêm hôm trước. Dũng nói “Ý kiến bạn lúc nào cũng đúng. Đêm qua vô cùng thích thú, hơn cả những lần chúng ta ngủ chung với một cô nhân tình.” Khải đáp lại “Trước hết chúng ta cần phải làm cho nàng thỏa mãn trong mọi hành động. Còn một việc nữa tôi muốn hỏi bạn là bạn có vui lòng cho tôi được gặp một mình nàng không?” Đối với những người con gái trước đây, hai người đã từng đơn độc chơi một người riêng rẽ khi họ thích. Nhưng nay Duyên là vợ chính thức của Dũng, Khải phải hỏi ý kiến trước để khỏi mất lòng bạn. Dũng trả lời “Được, bạn có thể gặp nàng riêng rẽ khi nàng đồng ý và bạn cũng để cho tôi những lúc riêng rẽ với người vợ tôi yêu”. “Nếu vậy, trưa nay tôi sẽ về trước để hỏi ý kiến nàng”. Một giờ trước bữa ăn trưa...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đụ tập thể Đụ tay ba Đụ vợ bạn Sex bú vú Truyện bóp vú Truyện phá trinh
Mụ chủ nhà
Vậy mà lần nào thu tiền về, mụ chủ cũng có vẻ hài lòng. Mụ khen: tụi bay đi thu sao họ đóng nườm nượp, còn tao thì ì xèo bắt giận. Thành ra đỗi này mụ cóc có muốn đi thu tiền góp nữa mà khoán trắng cho hai thằng tôi. Hồi gần đây mụ chủ càng ngày càng bề xề, đi đứng khó khăn. Cũng bởi mụ ăn toàn món sang, bổ béo, lại ít chịu hoạt động, tập tành nên người ngợm càng lúc càng ô dề. Hồi trước thân hình mụ như do những cuộn thừng bện kết lại thì giờ càng thảm hại hơn vì chúng giống như nhưng lõi thép quấn chặt vào nhau. Suốt ngày mụ chỉ muốn nằm, bắt bọn nhóc đấm bóp và mát xa cho mụ. Thằng tửng nào cũng lè lưỡi vì dận hết gân hết cốt mà mụ vẫn nheo nhẻo kêu chưa ăn thua. Có thằng thậm chí phải dùng tới chước buông cả bàn tọa phịch xuống bắp vế mụ khi thấy mụ lim dim mắt, chừng đó mới thấy mụ có vẻ ép phê tí chút. Người mập phì thường chẳng có chút...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đụ tập thể Hiếp dâm tập thể Truyện hiếp dâm

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm
Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Sói săn mồi