Bạn đang đọc truyện sex tại trang web TruyenDam.org
Đọc truyện sex ở 'Truyện dâm chấm org' sẽ giúp bạn có thêm rất nhiều kiến thức về chuyện địt nhau... Đọc càng nhiều, địt nhau càng giỏi!
Từ ngày 10/05/2022 truyensex.tv đổi sang tên miền mới: truyensextv.moe
Truyện người lớn » Truyện sex dài tập » Thiếu gia phong lưu – Quyển 2 » Phần 174

Thiếu gia phong lưu - Quyển 2

Phần 174

– Anh nói gì? Giang Hoán Sa trong phút chốc không kịp phản ứng hơi kinh ngạc nói.

– Xong rồi, chắc chắn không phải xử nữ rồi!

Thường Nhạc hơi căng thẳng, ánh mắt cẩn thận đánh giá Giang Hoán Sa, khoa học hiện đại có phát triển hơn nữa thì mình cũng có thể nhìn qua là biết cô gái có còn là hàng nguyên đai nguyên kiện hay không.

Giang Hoán Sa cuối cùng hiểu ra, gương mặt trắng mịn lập tức ửng đỏ, không khỏi nổi giận nói: – Tên đáng chết, chẳng lẽ anh không thế đứng đắn một chút sao.

Giang Hoán Sa lúc nói chuyện nắm tay đã nhanh chóng đánh ra, mang theo tiêu sát linh hoạt sắc bén, từ chiếc găng tay trắng kia phát ra tia sáng chói mắt.

Thường Nhạc cười tà tà: – Tôi cũng muốn xem một chút xem găng tay quang minh lợi hại hay khôi giáp hắc ám lợi hại. Chỉ thấy thân hình Thường Nhạc một trận run rẩy, trong chớp mắt từ thân hình hắn phát ra hơi thở màu đen quỷ dị.

Đôi cánh hắc ám tự động bày ra.

– Bịch!

Thánh khiết quang minh mạnh mẽ đánh vào phía trên khôi giáp hắc ám, bước chân Giang Hoán Sa không tự chủ được lùi về phía sau, gương mặt Thường Nhạc vẫn cười tà tà như cũ.

Dường như quyền kia vừa rồi không phải đánh trên người mình, cô liếc nhìn Thường Nhạc thật sâu, cổ quái nói. – Trong thời gian ngắn như vậy thực lực của anh sao có thể nâng cao nhanh như vậy.

– Bởi vì tôi là thiên tài! Thường Nhạc không nhanh không chậm nói.

Giang Hoán Sa căn bản không tin lời này của hắn, cô hít sâu một hơi: – Thường Nhạc, dù không biết nguyên nhân gì khiến thực lực của anhi nâng cao đến vậy, nhưng thực lực sâu xa của thánh điện quang minh chúng tôi còn xa hơn tưởng tượng của anh, tôi thực sự hy vọng anh có thể gia nhập thánh điện quang minh.

– Hoán Sa cô là con gái sao? Thường Nhạc không trực tiếp trả lời Hoán Sa mà ngược lại, trên mặt cười tà tà nghiêm túc nhìn chằm chằm cô.

Giang Hoán Sa có một cảm giác bất lực đối với Thường Nhạc bởi vì mỗi câu hỏi của hắn đều làm cho người ta không thể hiểu được, thậm chí là tuỳ ý cười một chút cũng làm cho người ta cảm thấy vô cùng quỷ dị.

Cô mấp máy miệng hơi tức giận nói: – Thường Nhạc, chẳng lẽ anh không thể đứng đắn một chút sao?

– Nam sợ đi sai đường nữ sợ lấy chồng sai. Hoán Sa vì cái gọi là thánh điện quang minh chẳng lẽ quên chúng ta đã từng thề non hẹn biển sao? Hay là vì tình yêu của chúng ta chỉ là phàm phu tục tử.

Gương mặt Thường Nhạc cười thản nhiên làm cho không ai có thẻ cân nhắc tột cùng trong đó chất chứa điều gì.

Tuy nhiên Giang Hoán Sa nghe được câu này cả người lại giống con mèo nhỏ bị dẫm vào đuôi, khó thở nổi giận nói: – Thường Nhạc, anh…tôi thề non hẹn biển với anh bao giò?

– Chẳng lẽ cô muốn phủ nhận? Nhiều năm trước chúng ta đã từng hôn nhau rồi đấy. Thường Nhạc cười thản nhiên, ánh mắt dần trở nên thâm thuý.

Giang Hoán Sa cả người chấn động, cảnh tượng từ rất lâu kia hiện lên trong đầu. Tên nam sinh xấu xa kia, giọng điệu hống hách đã cướp đi nụ hôn đầu ngây thơ của mình.

– Có phải rất hoài niệm không? Thường Nhạc thanh âm là lạ đột ngột vang lên, Giang Hoán Sa trong đầu một trận tỉnh táo, gương mặt hơi ửng hồng.

– Thường Nhạc, khi đó tôi chỉ là… Giang Hoán Sa còn chưa nói hết đã giật mình tỉnh ngộ, sao mình lại nói chuyện này với tên đáng chết này, thực sự là mắc cỡ chết người.

– Thánh điện Quang minh, chắc chắn là một nơi tốt, chỉ dẫn chúng ta hướng tới tình yêu đẹp đẽ, để cho tôi gia nhập thánh điện quang minh đương nhiên có thể, tuy nhiên, điều kiện tiên quyết đó là cho tôi một chỉ dẫn tốt đẹp, ví dụ như tình yêu của chúng ta có viên mãn hay không. Mặt Thường Nhạc lại lộ ra một tia cười nhạt.

Giang Hoán Sa nhìn bóng lưng Thường Nhạc dần xa, thần sắc cô lộ vẻ hoang mang.

Nhìn tài liệu trong tay, mày Đệ Nhị Mộng nhíu lại, hiện tại toàn bộ Điểm G nước Pháp đều nằm trong sự khống chế của cô, theo thói quen của mình, cô đương nhiên không thích quản những sự việc như này.

Cô tâm tính mỏng manh, thích an tĩnh, không thích tranh giành, nhưng vì Thường Nhạc, cô không thể không bước vào thế cục khó phân thế tục, cô cũng hiểu được chính mình không thể không đối mặt với tất cả những điều này.

Yêu một người sẽ yêu tất cả những gì thuộc về người đó.

Chính mình nếu có được sức mạnh của Thường Nhạc thì nên giải nỗi lo cho hắn, nhưng trước mắt cái sự phiền toái này quả thật làm cho người ta cảm thấy đau đầu.

– Tư Đồ San San!

Trên đó có tư liệu của cô, Tân Long Nha trên đất Pháp có thành lập hai phân nhánh, một do một gã tên Vô phụ trách, còn lại chính là Tư Đồ San San phụ trách.

Tư Đồ San San tiến hành mở rộng địa bàn rất nhanh, cũng thâu tóm địa khu của Điểm G mới thành lập ở Pháp, nhất là mất ngày gần đây buổi tối thường gây sự ở những nơi Điểm G thống trị.

Đối với Tư Đồ San San, Đệ Nhị Mông hiểu không nhiều, nhưng khi cô nhận được tư liệu của Lạc Phong, kế hoạch ban đầu không thể không thay đổi. – Tên sắc lang đáng chết này!

Sau khi gấp tư liệu lại, cô có chút bất mãn nói thầm một câu.

– Công chúa, rốt cuộc chúng ta lấy ai khai đao đây?

Vô Nhai cùng những người khác nhìn thấy Đệ Nhị Mộng bước ra đã vội vây tới, mong chờ hỏi.

– Nghe nói người họ Vô kia rất lợi hại, chúng ta lấy người đó ra khai đao đi.

Con ngươi trong như nước của Đệ Nhị Mộng khẽ động, cô mềm nhẹ nói:

– Nhưng sự việc lần này phải tuyệt đối bí mật, ít nhất không để ai biết là Điểm G chúng ta làm.

– Ha ha, công chúa người yên tâm, đối phó với một tiểu thủ lĩnh Tân Long Nha, phái tôi đi là được rồi.

– Lão đại, cô nàng xinh đẹp vừa rồi là ai? Thường Nhạc chân trước vừa vào đại sảnh, Tiểu Bảo sau lưng đã nhanh chóng tiến vào theo.

Thường Nhạc sửng sốt lập tức tỉnh ngộ, cái cô nàng xinh đẹp vừa được thốt ra từ miệng cô bé hiển nhiên chính là Giang Hoán Sa rồi, hắn vỗ vỗ đầu Tiểu Bảo nghiêm trang nói: – Tiểu Bảo à, em cũng không nhỏ, có những việc nên nói, có những việc không nên nói em cũng nên biết.

Tiểu Bảo trợn mắt cười nói: – Lão đại yên tâm, Tiểu Bảo hiểu được lời của anh, ha ha, trên đời này có hai việc, một việc trong đó là nói được làm không được, một loại là làm được không nói được, việc lão đại vừa làm với cô nàng xinh đẹp kia chính là làm được không nói được, đúng không?

Thường Nhạc phát hiện nếu tiếp tục nói với Tiểu Bảo rõ ràng là đem lại phiền toái cho mình, hắn vung tay: – Được rồi, em đi nghỉ đi, mai còn có việc lớn phải làm.

Tiểu Bảo cũng không rời đi mà ngược lại còn đi theo Thường Nhạc, trên mặt tươi cười vô cùng đáng yêu.

– Nói đi, còn có chuyện gì?

Thường Nhạc thật muốn đem cắt luôn cái đuôi này đi.

– Lão đại, chúng ta thương lượng một việc đi. Tiểu Bảo vội vàng đem cái ghế lại thả đến trước mặt Thường Nhạc.

Thường Nhạc cũng không khách khí ngồi xuống duỗi tay, Tiểu Bảo đã lập tức châm cho hắn một điếu thuốc.

– Nói đi!

Thường Nhạc nhả một vòng khói không nhanh không chậm nói.

– Ha ha, lão đại, em muốn cùng anh buôn thuốc phiện. Ánh mắt Tiểu Bảo nhìn chằm chằm Thường Nhạc tươi cười nói.

– Thuốc phiện? Thường Nhạc ngẩn người, thế nào cũng không ngờ Tiểu Bảo sẽ nói chuyện này với mình. Hắn hồ nghi nói: – Em sẽ không muốn kiếm tiền của lão đại chứ?

– Sao thế được?

Tiểu bảo vẻ mặt chánh khí nói: – Lão đại yên tâm, Tiểu Bảo cho dù có đê tiện hơn nữa cũng sẽ không kiếm một đồng tiền của lão đại, Tiểu Bảo kiên quyết ủng hộ lão đại, ủng hộ uy tín của lão đại.

Thoáng dừng lại một chút Tiểu Bảo nói tiếp: – Tiểu Bảo muốn buôn thuốc phiện chỉ là muốn giúp lão đại chia sẻ chút áp lực thôi mà.

– Đừng phí lời nữa, nói thẳng đi. Thường Nhạc có vẻ sớm đã hiểu thấu Tiểu Bảo, cũng không muốn tiếp tục giằng co với cô bé mà hung hãn gõ đầu con bé.

– Ha ha, từ lần trước sau khi đi Nhật, Tiểu Bảo ngoại trừ việc buôn người còn buôn cả thuốc phiện nữa, gần đây thị trường không căng lắm, Tiểu Bảo nhớ tới lão đại, dù sao sau khi đại ca có được Tam giác vàng, chính là có thuốc phiện, chỉ cần lão đại để nhỏ ra từ ngón tay cũng đủ cho Tiểu Bảo rồi.

Tiểu Bảo mở trừng hai mắt.

– Không được. Thuốc phiện lão đại còn có cách dùng khác. Thường Nhạc không hề nghĩ ngợi trực tiếp đứng dậy, nha đầu, còn để em buôn lậu nữa thì lão đại mình còn kiếm cứt tiền à.

– Lão đại…

Âm lượng Tiểu Bảo bỗng nhiên réo rắt.

Bước chân Thường Nhạc bỗng dừng lại, hắn cảm thấy hứng thú nhìn Tiểu Bảo nói: – Sao, em muốn uy hiếp lão đại? Muốn khiêu chiến hả?

Tiểu Bảo cẩn thận nhìn chằm chằm Thường Nhạc, Tiểu Bảo vươn cánh tay trắng như tuyết hổn hển nói: – Lão đại, chẳng lẽ anh đã quên rồi sao? Nhớ năm đó ở Nhà thờ Đức Bà Paris Tiểu Bảo vì lão đại mà biến thành rồng, lại nhớ năm đó, Tiểu Bảo vì lão đại mà cầm đao liều mạng với người ta, lại…

– Stop!

Thường Nhạc cảm thấy Tiểu Bảo nói thêm gì đi nữa chỉ sợ mình sẽ biến thuốc phiện thành bạch diện mà đưa cho cô ta.

Thường Nhạc lập tức mở miệng nói: – Những thứ em nói anh đều đồng ý!

Nhìn bóng lưng Thường Nhạc nhanh chóng biến mất, trên mặt Tiểu Bảo cười giảo hoạt. – Động lòng rồi, trên đời này sự đầu tư đáng giá nhất chính là đầu tư tình cảm, quả nhiên không tệ.

Nếu Thường Nhạc nghe được câu này, không xông lên giáo huấn cô bé một trận cũng không được.

Mộ Dung Trường Thiên đang đi tới đi lui.

Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống nhưng tâm gã không sao tĩnh lại được, toàn bộ tinh nhuệ gia tộc Mộ Dung, dùng để chinh phục Tam Giác Vàng, chính mình đã mang tới một phần ba.

Sau gần hai tuần lễ đã bị Thường Nhạc thâu tóm một nửa, địa bàn mình chiếm đoạt được cũng còn được khoảng một phần ba, hơn nữa còn trong trạng thái không ổn định.

– Chẳng lẽ mình thực sự không bằng Thường Nhạc sao?

Mộ Dung Trường Thiên nắm chặt nắm tay trên mặt lộ ra vẻ phẫn nộ.

Sự tình nếu tiếp tục thì địa bàn còn lại chắc chắn sẽ bị Thường Nhạc tiếp tục thâu tóm, đến lúc đó chính mình không thể không lén lút lẩn khỏi Tam Giác Vàng, tất cả những cố gắng đều biến thành nước chảy.

– Nếu cậu không ngại…tôi có thể giúp cậu. Một giọng nói bình tĩnh thản nhiên vang lên, không biết từ lúc nào trong phòng đã có một người thanh niên.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207
Phần 208
Phần 209
Phần 210
Phần 211
Phần 212
Phần 213
Phần 214
Phần 215
Phần 216
Phần 217
Phần 218
Phần 219
Phần 220
Phần 221
Phần 222
Phần 223
Phần 224
Phần 225
Phần 226
Phần 227
Phần 228
Phần 229
Phần 230
Phần 231
Phần 232
Phần 233
Phần 234
Phần 235
Phần 236
Phần 237
Phần 238
Phần 239
Phần 240
Phần 241
Phần 242
Phần 243
Phần 244
Phần 245
Phần 246
Phần 247
Phần 248
Phần 249
Phần 250
Phần 251
Phần 252
Phần 253
Phần 254
Phần 255
Phần 256
Phần 257
Phần 258
Phần 259
Phần 260
Phần 261
Phần 262
Phần 263
Phần 264
Phần 265
Phần 266
Phần 267
Phần 268
Phần 269
Phần 270
Phần 271
Phần 272
Phần 273
Phần 274
Phần 275
Phần 276
Phần 277
Phần 278
Phần 279
Phần 280
Phần 281
Phần 282
Phần 283
Phần 284
Thông tin truyện
Tên truyện Thiếu gia phong lưu - Quyển 2
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện dâm Trung Quốc
Ngày cập nhật 08/11/2017 22:11 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Dượng Tính - Tác giả OBJ Ông Bạn Già
Sau hồi “yêu nhau dài lâu, yêu nhau đậm sâu” như vậy, chúng tôi vào phòng tắm mở nước nóng tắm cho nhau. Dượng làm món điểm tâm hột gà chúng tôi ngồi ăn bên nhau. Chợt mặt tôi sụ xuống vì buồn, dượng nhận được thấy ngay, ông hỏi tôi săn đón: Em làm sao vậy? Thì chuyện giữa chúng mình với nhau mà. Anh biết đấy chỉ còn một tháng nữa là em phải rời đây để vào đại hoc xá, chúng mình đâu còn sống bên nhau được. Dượng đứng dậy đến bên tôi, vòng tay choàng qua người tôi an ủi: Có vậy mà anh tưởng chuyện gì quan trong lắm chứ. Thì chúng mình vẫn gặp nhau vào cuối tuần và những ngày nghỉ lễ cả suốt kỳ nghỉ hè nữa chứ! Tôi vẫn còn nức lên, dượng phải chùi nước mắt rồi hôn vào môi tôi. Thì em vẫn biết vậy nhưng ở nhà lỡ anh kiếm được bà nào khác thì sao? Việc gì anh phải kiếm ai, đối với anh em là tất cả mà! Nhưng khi em vắng nhà làm sao biết được...
Phân loại: Truyện sex dài tập Sex bú cặc Sex bú vú Truyện loạn luân Truyện phá trinh Truyện sex bú lồn
Bà giám đốc đa tình - Tác giả Văn Nguyễn
Phần 27 Chi suy nghĩ suốt cả buổi chiều nay, nàng đứng ngồi không yên trong văn phòng của mình. Không phải vì nàng tiếc món tiền khổng lồ buổi sáng đưa cho Dũng để đổi lại những tấm hình và đoạn phim ô nhục của nàng mà vì nàng nghĩ mãi cũng không sao lý giải được là hành động của Dũng. Chi trước nay luôn đối với hắn bằng một tấm chân tình vậy mà cái nàng nhận lại được từ gã chỉ là sự lợi dụng vật chất và xác thịt. Từ nhỏ, Chi luôn luôn có một suy nghĩ rất đơn giản và ngây thơ, nàng hiểu rằng cuộc đời này đầy những lừa lọc và đê tiện song Chi nghĩ chỉ cần mình sống tốt, sống thành thật với mọi người thì dù họ có xấu xa đến đâu cũng sẽ không nỡ làm hại nàng. Chi cầm lấy cốc nước rồi uống từng ngụm chậm rãi. Nàng thừa nhận cái suy nghĩ ấy của mình có lẽ là sai lầm, có lẽ ở cái đất nước này giờ đây người ta chỉ còn coi trọng có đồng tiền và chỉ sống vì những tờ...
Phân loại: Truyện sex dài tập Địt đồng nghiệp Địt nhau với đồng nghiệp Địt nơi công cộng Đụ cô giáo Đụ lỗ đít Đụ máy bay Đụ thư ký Sex bú cặc Truyện bóp vú Truyện cưỡng dâm Truyện hay Truyện hiếp dâm Truyện liếm đít Truyện liếm tinh trùng Truyện ngậm cặc Truyện ngoại tình Truyện sex bú lồn Truyện sex mạnh
Tình cũ
Tôi mệt nên cũng chẳng muốn bắt chuyện. Vợ tôi ôm chầm lấy tôi mà hun hít khắp nơi. Cũng lần đầu tôi nghe cổ cám ơn : anh cho em một bữa nhớ đời, em không bao giờ quên đâu anh. Tôi thườngqua mặt vợ dài dài để trốn đi với Bốn, bởi vì tôi biết có lánh mặt cũng chẳng được. Bốn đeo tôi dai như đỉa, đút cho cô ăn mấy vẫn không no. Cô dọa tôi nếu lơ là bỏ rơi là cô sẽ tìm đến học với vợ tôi hết mọi chuyện, khi đó đừng trách là cô ác. Tôi dù chẳng phải là một người đam mê sắc dục, nhưng có đàn ông nào mà chẳng tòm tem. Thế nên, mặc nhiên tôi đặt Bốn vào thành phần dự bị, y như các nhà huấn luyện có danh sách cầu thủ dự phòng của mình. Tôi chỉ dùng Bốn trong những trường hợp ngặt nghèo kẹt đạn. Tỷ dụ vợ đến ngày hành kinh, hoặc khó ở, hoặc về ngoại, hoặc tôi muốn tìm thêm hơi hướm bên ngoài, chẳng gì ăn bún thét cũng đổi món cho hay, cho lạ. Bốn...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đụ người yêu cũ Truyện của kiều bào

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm
Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Sói săn mồi