Bạn đang đọc truyện sex tại trang web TruyenDam.org
Đọc truyện sex ở 'Truyện dâm chấm org' sẽ giúp bạn có thêm rất nhiều kiến thức về chuyện địt nhau... Đọc càng nhiều, địt nhau càng giỏi!
Từ ngày 10/05/2022 truyensex.tv đổi sang tên miền mới: truyensextv99.net
Truyện người lớn » Truyện sex dài tập » Thiếu gia phong lưu – Quyển 1 » Phần 105

Thiếu gia phong lưu - Quyển 1

Phần 105

Thường Nhạc thuận thế ôm lấy eo Vũ Thì Tình không có ý tốt đẹp nhìn giai nhân đang chủ động gục trong ngực hắn.

Mặt Vũ Thì Tình thoáng qua nét kinh hoàng, khuôn mặt nhỏ nhắn lại ửng đỏ. Xong rồi, tự nhiên lại đưa dê vào miệng cọp.

Cửa phòng tập đột nhiên mở ra, Hoa Nhã Ca đứng ở cửa, quả không hổ là thủy tố nữ nhân, mặt như hoa lê gặp mưa, thanh âm cũng mãnh liệt:

– Thường Nhạc, tôi sẽ không bao giờ để ý đến anh nữa. Tôi hận anh.

Nói xong đóng sập cửa ra, thân thình thủy tố trong khoảnh khắc quay người kia chuyển hóa thành nước mắt đầy trời.

Thường Nhạc trợn trừng mắt, Vũ Thì Tình cũng ngây dại.

Gương mặt đỏ ngượng ngùng áy náy, Vũ Thì Tình có chút không biết làm sao, một bên là bạn thân của mình, một bên là bạch mã hoàng tử trong truyền thuyết, điều này làm cô cảm thấy buồn bực.

Mà Thường Nhạc còn có chút sầu não, đứng nguyên tại chỗ không nói lời nào.

Vũ Thì Tình ánh mắt kiên nghị rời khỏi vòng tay ôm ấp của Thường Nhạc nói:

– Em đi xem Nhã Ca.

– Đừng.

Thường Nhạc kéo tay giai nhân, dường như hắn chính như núi cao biển rộng, dùng một loại khẩu khí cực kỳ tin cậy nói:

– Em đừng đi, để tôi.

Vũ Thì Tình suy nghĩ một chút rồi gật gật đầu:

– Được rồi.

Thường Nhạc nhẹ nhõm cười:

– Người bận rộn, đi làm việc của mình đi, tôi chắc chắn sẽ giải quyết được, yên tâm đi.

Vũ Thì Tình nhìn bóng Thường Nhạc lúc xoay người đi, một mình lâm vào mê võng, như thể toàn bộ thế giới này chỉ có hắn đáng tin cậy.

Thường Nhạc đuổi theo ra ngoài, nói như vậy có vẻ như hắn rất là…sao đó. Trên thực tế, hắn chỉ chạy vài bước rồi lại từ từ chậm rãi bước tới.

Không có cách nào khác, chỉ đổ thừa cho thính giác của hắn quá tốt, không ngờ phát hiện ra cô bé ngốc nghếch Hoa Nhã Ca đang nức nở khóc ở cây cầu gỗ cách đó không tới trăm mét. Nói một cách có lương tâm thì phong cảnh xung quanh cây cầu này rất đẹp, cây xanh bao phủ, cạnh đó còn có một cái hồ nhân tạo nước trong xanh. Bất kể là nhìn như thế nào thì nơi này cũng thích hợp làm nơi hò hẹn hoặc đánh dã chiến, chỉ tiếc là, nhân vật nữ chính hiện tại lại đang vô cùng phiền muộn.

Nói như vậy, Thường Nhạc lúc này hẳn là nên qua đó đưa Nhã Ca mượn bờ vai một chút nhưng hắn lại không đi. Những bậc Hoa hoa công tử cao minh đều biết phụ nữ luôn rất vô lý, chưa bao giờ phân rõ phải trái, phụ nữ thời điểm này càng không thể nói lý lẽ. Cuối cùng Thường Nhạc quay đi quay lại quyết định để Hoa Nhã Ca khóc đủ rồi hắn sẽ qua sắm vai chúa cứu thế.

Một bóng màu hồng giống như lá phong bay phiêu lãng. Thời tiết bây giờ đã hơi chuyển sang mát mẻ nhưng cô vẫn mặc mát mẻ như vậy, váy ngắn đỏ rực, áo hở rốn. Điêu ngoa, cao ngạo, xinh đẹp, dã tính, nóng bỏng như vậy ở học viện Kiêu Tử này e là chỉ có Tư Đồ San San.

Trong lúc vô tình Tư Đồ San San nhìn thấy Thường Nhạc, rõ ràng có ngẩn ngơ, gương mặt có chút phẫn nộ.

Thường Nhạc lại một lần nữa không để mắt đến Tư Đồ nhị tiểu thư, coi cô nàng như không khí, cứ như thể không nhìn thấy.

Mấy trăm năm qua, ngũ đại thế gia kỳ thực vẫn có một quy định bất thành văn là tất cả những cuộc đọ sức về cơ bản đều phải giải quyết trên thương trường, chưa từng xảy ra sự việc gây hấn đến đổ máu. Để xảy ra bạo lực thì có những chuyện không dễ giải quyết rồi. Coi như là đánh đổ một hai thế gia thì thế nào, những thế gia mới lại xuất hiện như nấm mọc sau mưa. Ngũ đại thế gia có thể tiếu ngạo trong nước từ xưa đến nay chính là vì sự cân bằng giữa bọn họ, sự cân bằng này trăm ngàn năm qua chưa từng bị phá vỡ. Cũng giống như thời Tam quốc 1800 năm trước, ba nước có thể làm cho người ta chuyện trò say sưa chính vì thế chân vạc mà nó tạo ra, sau khi thế chân vạc này bị đánh vỡ, Tam quốc đã không còn tồn tại, sức hấp dẫn của nó cũng không còn…

Mọi người đều biết Thường Nhạc là một người không ngại sử dụng bạo lực, hắn chỉ không muốn làm người đầu tiên sử dụng bạo lực đối đầu với ngũ đại thế gia. Hắn dường như luôn chờ đợi, chẳng qua không ai biết hắn rốt cuộc đang đợi cái gì.

Thường Nhạc hai tay đút túi quần chầm chậm bước.

Trong nháy mắt gặp nhau, Tư Đồ San San đã nồng nặc mùi thuốc súng giọng điệu tức giận:

– Thường Nhạc, đứng lại.

Thường Nhạc tiếp tục đi lên trước như không nghe thấy gì.

– Anh, khốn khiếp!

Tiếng Tư Đồ San San như đang run rẩy, thân thể cô run rẩy, đỉnh everest của cô nàng cũng đang run rẩy.

Thường Nhạc không chút phản ứng, khoảng cách giữa hai người đã kéo ra đến năm mét.

– Thường Nhạc, anh là đồ hèn nhát, đến là dũng khí nói chuyện với bản cô nương cũng không có.

Lời nói của Tư Đồ San San lộ ra vẻ phẫn nộ và khinh bỉ vô hạn.

Rất hiển nhiên, cách khích tướng như vậy Thường Nhạc từ lúc lên 5 tuổi đã không để mắc bẫy rồi.

Phía sau truyền tới tiếng dậm chân của Tư Đồ San San, còn có những tiếng hổn hển phức tạp.

Lúc này Thường Nhạc bỗng quay đầu lại ánh nhìn cũng quỷ dị như Tư Đồ San San.

Chỉ có trong nháy mắt này, Tư Đồ San San đã ngây ngốc ngay tại chỗ, cô cảm thấy cái nhìn này giống như một thanh kiếm sắc lạnh lùng băng giá, hung hăng, không chút lưu tình, vô cùng mạnh mẽ cắm vào bộ ngực cô. Trong ánh mắt có vẻ khinh bỉ, giễu cợt, lạnh nhạt hoặc còn có gì khác nữa…

Chỉ một ánh nhìn này, tinh thần Tư Đồ San San như đã bị Thường Nhạc tàn phá một lần, hoặc nói là cưỡng gian một lần. Nhìn Thường Nhạc tự nhiên phóng khoáng rời đi, cô lại hoàn toàn bất lực.

Cô đột nhiên cảm giác kích động, tủi thân muốn khóc.

Gió mưa thu trước nay vẫn làm buồn lòng người, thời tiết này làm vô số nhà thơ nhạc sĩ bị kích động quá hoặc quá oán giận.

Mưa phùn bị gió thổi nghiêng ngả mà đến bay lả tả trên người Hoa Nhã Ca, cô nàng thủy tố này như dung hợp một thể với thiên nhiên, gương mặt như hoa lê gặp mưa, chỉ không phân biệt rõ là mưa hay nước mắt.

Bất thình lình một trận mưa ập đến, đôi khi cũng bất ngờ như tình yêu, cũng là bất thình lình một người đi tới.

Thường Nhạc đã liền đứng phía sau cô.

– Nhã Ca.

Hắn nhẹ nhàng gọi.

Thân thể mềm mại của Hoa Nhã Ca khẽ run lên, chậm rãi xoay người qua, hốc mắt hơi đỏ, ánh mắt long lanh như sương sớm đã biến thành đại dương đau thương.

Khi ánh mắt Thường Nhạc nhìn Hoa Nhã Ca, hắn cảm thấy như ngực mình bị đánh một chùy, bước chân không tự chủ lùi lại sau. Hắn đột nhiên ý thức được trên thế giới này có một loại phụ nữ không thể làm tổn thương, thậm chí còn không thể sử dụng bất kỳ tâm kế gì, bởi vì với cô dù là dùng bất kỳ thủ đoạn nào mà nói cũng là sự khinh nhờn và bất kính…Đối với cô gái như vậy, người đàn ông của cô chỉ có thể dâng hiến, chỉ có thể bao dung, chỉ có thể hết mình quan tâm chăm sóc.

Hoa Nhã Ca chính là kiểu phụ nữ như vậy.

Trong những bài văn không giả tạo trong trướng đều có câu “mười sáu tuổi là mùa hoa, mười bảy tuổi là mùa mưa”, lau những giọt nước mắt còn vương trên mặt, Thường Nhạc phát hiện ra mùa hoa của mình đi rồi, mùa mưa đã tới.

Mưa rơi trên mặt ướt tận đáy lòng.

Không có bất kỳ diễn xuất nào có thể tin cậy được, Thường Nhạc nét mặt hiện vẻ áy náy bất an, tiến lên một bước hắn ôm chặt lấy Hoa Nhã Ca, âm thanh cũng run rẩy thốt ra hai chữ ngắn gọn mà lắng đọng:

– Xin lỗi.

Hoa Nhã Ca bị câu nói bất thình lình khiến cả trời đất quay cuồng, đầu óc đơn thuần ngây thơ trống rỗng. Cô thậm chí không biết đây là lần đầu tiên Thường Nhạc nói “xin lỗi” từ tâm can, ba chữ này… đương nhiên trước kia Thường Nhạc đã nói ra một câu như vậy nhưng không hề có ý tứ xin lỗi “Ngại quá, anh muốn xxx với em…”

Trên thế giới này thứ có thể làm động lòng người nhất không phải là kỹ thuật diễn xuất đỉnh cao mà chính là sự chân thành.

Hoa Nhã Ca đúng là một cô bé đơn thuần tinh khiết dễ lừa gạt, nhưng cô cũng không phải cô ngốc, trong lòng cô đã nói cho cô biết người đàn ông này đang thành khẩn sám hối với cô, cô thậm chí còn cảm nhận được sự căng thẳng và áy náy của hắn…Cô cảm thấy bọn họ vốn là một thể, niềm vui nỗi buồn, tất cả những gì của hắn, không cần nói ra cô cũng có thể cảm nhận được, ngay chính vào giờ phút hắn ôm chặt lấy cô.

Trí nhớ của cô bỗng nhiên hoạt động, nhớ lại thời điểm lần đầu tiên cô nhìn thấy hắn, hắn lái chiếc Lamborghini tuyệt trần đầy nguy hiểm, ngay giây phút màu vàng đó bộc lộ dưới ánh nắng mặt trời hắn đã chinh phục cô. Tất cả những việc sau đó chỉ như thêu hoa trên gấm, độc tấu dương cầm, oai hùng trên sân bóng, diễn kịch chẳng qua lại một lần nữa bẻ gẫy, nghiền nát thị giác vốn đã rung động của cô, thêm căn cứ xác minh hắn chính là ý trung nhân của cuộc đời cô.

Tất cả tình cảm, tất cả những uỷ khuất còn cả những tưởng niệm và ngưỡng mộ lâu nay thời điểm này như ngàn vạn lời nói đè chặt trong tim không nói nên lời, chỉ có thể biến thành tiếng khóc réo rắt thảm thiết, nước mắt lại một lần nữa trào dâng như vỡ đê. Cô ôm chặt lấy Thường Nhạc.

Nếu thời gian mãi mãi dừng lại ở giây phút này thì thật là tốt biết bao.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Thông tin truyện
Tên truyện Thiếu gia phong lưu - Quyển 1
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện dâm Trung Quốc
Ngày cập nhật 08/11/2017 21:39 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Lụm - Tác giả Sịp
Phần 30 Khi đã chắc chắn hai bộ phận sinh dục của chúng tôi đã lồng vào chặt chịa và ăn khớp với nhau, tôi vòng hai tay ôm lấy kẽ mông Lụm định dùng sức từ dưới nắc lên thì nghe Lụm nói chỏn lỏn: Đừng, anh! Tôi có phần nào ngạc nhiên nên trố mắt ra nhìn. Lụm thấy tôi khựng ngang thì hạ giọng nói tiếp: Anh cứ để hai đứa ủ khít khao như thế một lúc xem chúng chứng nghiệm thế nào, vội gì, rồi chừng nào em bảo anh nắc thì có trễ nải gì đâu. Tôi hỏi lại Lụm: Nhưng em đòi anh bắt đền, sao giờ lại bảo đừng, hay là em còn giận anh. Lụm hất mái tóc lòa xòa để lộ nguyên khuôn mặt của em sáng rỡ ra và hỏi: Anh nhìn có thấy mặt em hoan hỉ chăng, đó là vì em đang muốn rất muốn anh đụ em. Nhưng hôm nay em muốn anh chiều em, đừng vội vàng để em thấm thía với cái lồn và cặc anh múm nhau thử xem chúng mần ăn ra sao. Tôi nghe bỗng thấy thú vị. Đàn bà có...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đút tay vào lỗ đít Sex bú vú Truyện bóp vú Truyện móc lồn Truyện sex mút lồn
Hạnh phúc không ngọt ngào - Tác giả Quằm
Anh thường tìm cách trêu chọc và tị nạnh với tôi: Đàn bà thật sướng, trừ những lúc chồng ti toe, tí toáy mò vào, còn thì xải tay xải chân ngủ một mạch, chẳng trằn trọc gì hết. Tôi chống báng anh: Phải, đàn bà chúng tôi sướng mà suốt đời nằm dưới, còn các ông khổ mà vợ con rành rành bên cạnh vẫn trèo đèo ghẹo em vợ, gạ con ở, thậm chí dì ghẻ, bà con gì, hở cơ là các ông cũng quơ tuốt. Anh vẫn leo lẻo chối: Cơ khổ cho đàn ông, may là bà không có chị, có em bên cạnh, ô ba san cũng không thuê, còn bà con thì ở đâu tận bên nhà, chứ không thì dù có tu đến mấy, tôi cũng bị mang tai, mang tiếng là cái chắc. Tôi khành khạch cười nhạo anh: Ở đây không có thì anh tìm chỗ nào có mà đến. Chợt thấy mình lỡ lời, e anh mượn trớn mò đi tìm của lạ thiệt thì chết, nên tôi phải giảng hòa ngay: Nói đùa anh tí cho vui, chứ quả thật anh ngoan lắm. Thế nhưng anh...
Phân loại: Truyện sex dài tập Sex bú cặc Sex bú vú Truyện bóp vú Truyện phá trinh Truyện sex full
Chị dâu khoe hàng - Tác giả Ngọc Linh
Phần 37 Có thế mà chú mày không nói sớm làm anh cứ nghĩ là thế này thế lọ. Nhưng bây giờ là phải làm cách nào đây. Anh là anh khó có thể làm được cả hai anh em mình lắm. Có gì chú chỉ anh cái coi chứ anh là anh sợ không thể nào mà bảo em ấy được đâu. Thì cứ như mọi lần thôi. Anh rủ bà ấy vào rồi thử đò đưa xem sao, cái mụ này dâm dê đê tiện thế thì kiểu gì mà chẳng được cơ chứ, cứ thử thoải mái xem thế nào đi anh. Tối đêm như thế này liệu có được không? Thế này thì mới là cơ hội thuận lợi chứ. Có gì mà không được, nhanh đi anh. Được rồi đợi xem thế nào đã. Nói xong thì anh Thành lấy cái di động mà gọi cho chị Tâm. Tôi đoán thể nào cũng được thôi vì bà này vốn dâm đãng vô cùng, rủ đi chắc dễ dàng không có gì cả. Anh Thành gọi điện một lúc rồi hí hửng nói: Gạ được đi rồi nhưng không biết...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đụ chị dâu Đụ lỗ đít Đụ máy bay Truyện loạn luân Truyện phá trinh

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm
Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Sói săn mồi