Bạn đang đọc truyện dâm tại trang web TruyenDam.Org
Đọc truyện dâm ở 'Truyện dâm chấm org' sẽ giúp bạn có thêm rất nhiều kiến thức về chuyện đụ đéo... Đọc càng nhiều, đụ càng giỏi!
Trang chủ » Truyện dâm ngắn » Chị em địt nhau

Chị em địt nhau

Chẳng bao lâu, chỉ còn vỏn vẹn hai tuần nữa là bước vào năm học mới, Lợi lại phải lao vào chuyện chuẩn bị quần áo, sách vở ; do vậy nó tạm quên đi được hai mối tình loạn luân tội lỗi cùng hai người chị ruột của nó, đó là chị Sáu Minh nhu mì đang ở bên Đài Loan và chị Ba Hường xinh đẹp thì ở khu rẫy của gia đình tại Núi Nhọn, Láng Dài, Đất Đỏ. Tinh thần và tâm trạng Lợi vừa hoàn toàn được ổn định thì một biến cố rất quan trọng lại tiếp tục xảy ra với nó, khiến nó dù muốn dù không vẫn không thể nào né tránh được. Số là thành viên trong gia đình nó có sự thay đổi. Chị Hai Hảo của nó, con đầu trong gia đình, từ trước đến giờ, chị sống ở Vũng Tàu cùng với chồng và đứa con gái 3 tuổi ; nay vì xảy ra sự việc chị cùng chị Ba Hường mở đầu hụi, vỡ nợ khiến bố mẹ phải đành gả bán chị Sáu Minh qua Đài Loan để cứu vớt hai bà chị ngang tàng, hơn nữa do chồng chị bán nhà bỏ chị ra đi không nói lời từ biệt nên chị cùng bé Hiếu – con chị đành phải quay về nương tựa bố mẹ cùng các em mà thôi. Vì bé Hiếu, một bé gái dễ thương lanh lợi nên dù rất giận chị Hảo, bố mẹ Lợi cũng đành phải chấp nhận cưu mang mẹ con chị.

Trước kia, tính tình chị thì ôi thôi, khỏi phải nói vì chị Hường một thì chị Hảo phải đến mười. Chị rất đỗi kiêu căng, ngạo mạn, ngang tàng, coi trời bằng vung, coi người như cỏ rác. Mỗi lần chị từ Vũng Tàu qua, trừ bố mẹ ra, hễ đứa em nào sơ sảy một chút trái ý chị là coi chừng ăn tát hay là nghe “ca cải lương” suốt ngày. Do đó, trong đám em của chị chẳng hề có đứa nào mà có cảm tình với chị cả. Có một lần, chị lên lầu xem phim Video và sai Lợi mang ly café sữa đá ở dưới bếp cho chị ; chẳng may nó bước hụt nấc thang, ly café rớt vỡ tan tành, trán dập vào mặt ván cầu thang sưng húp lên, đã vậy còn bị chị Hảo xáng cho một bạt tai thấy cả mười ông trời. Lợi quá đỗi tức giận, định bụng hễ khi nào có dịp sẽ trả thù cho chị Hảo biết tay. Thế nhưng, khi Lợi chưa kịp thực hiện ý đồ trên thì sự đời đã thay đổi. Giờ đây, tính tình chị Hảo không còn như xưa nữa. Chị thật nhu mì, hiền lành, tử tế, vui vẻ với tất cả mọi người. Với cha mẹ, chị hiếu thảo đỡ đần còn với các em, chị thân thiện bảo bọc. Điều này cũng khiến cho không khí gia đình vui vẻ hơn, tình cảm anh chị em tăng thêm phần thắm thiết, gắn bó.

Năm nay, chị Hảo đã 30 tuổi, nghĩa là chị gấp đôi tuổi Lợi. Đúng như người ta nói là “gái một con trông mòn con mắt” vì chị Hảo trông còn rất trẻ, tưởng chừng như mới 23, 24 tuổi. Chị tuy hơi thấp nhưng cũng không phải là mập mạp, sồ sề mà trái lại chị rất có da có thịt lại thon thả, cân đối và gọn gàng. Mái tóc ngang lưng của chị lúc nào cũng óng ả, mượt mà, mềm mại, êm ái như nhung luôn buộc lên gọn gàng bằng sợi vải thun tròn. Khuôn mặt chị tròn trịa, dễ thương, đẹp tựa trăng rằm hay tiên nga giáng thế. Trán chị thấp nhưng bù lại, nằm dưới hàng lông mày đen đậm như hai con tằm là cặp mắt tuy hơi hí nhưng thật long lanh, đen láy, ngời sáng và sắc lẻm như dao cau bởi hai hàng mi cong vút khiến thằng đàn ông con trai nào nhìn qua cũng đều phải chết mê chết mệt. Sồng mũi của chị tuy hơi thấp nhưng nhỏ nhắn, gọn gàng nằm giữa hai gò má cao nhô rõ hai lưỡng quyền lên. Đặc biệt, hai bờ môi hình trái tim rất đều của chị thì dày mọng, thắm đỏ tự nhiên, luôn để lộ hai hàng răng trắng đều như ngà mỗi lúc chị cười. Từ hai bờ vai chạy dài xuống đến hai bàn chân chị Hảo kết nối thành những đường nét thon thả, mềm mại, cân đối tạc nên một pho tượng Thần Vệ nữ đẹp đến nỗi chim phải sa, cá phải lặn. Tuy Lợi không dám nghĩ ngợi đến những chuyện không lành mạnh giữa nam nữ nữa nhưng thật lòng mà nói, đôi khi Lợi cũng phải ngẩn ngơ trước nhan sắc của chị Hai Hảo. Dĩ nhiên, Lợi chả dám toan tính chi cả vì sợ chi Hảo nổi giận như dạo trước thì nguy. Nhưng càng ngày, càng tiếp xúc gần gũi với chị Hảo, nó không thể nào tự dối lòng là nó thích chị. Số là chị Hảo làm thợ may cho tiệm may Khánh Hoàng của vợ chồng chị Hoàng – chị thứ năm trong gia đình ; ngày nào cũng vậy, từ 8 giờ sáng mãi cho đến 9 giờ tối, chị Hoàng quần quật ở tiệm. Lợi thì hai bữa đều đặn mang cơm ra cho chị Hảo dùng. Nó rất thương bé Hiếu và bé cũng rất có cảm tình với cậu vì trong nhà chỉ có Lợi là người ở nhà thường trực. Lợi thường xuyên chăm sóc, tắm rửa thay quần áo cho bé, nói chuyện với bé, cho bé ăn uống ngủ nghê. Đôi khi, lúc mang cơm cho chị Hảo, nó lại chở bé Hiếu theo để bé chơi với mẹ.

Buổi tối, cứ đến 8h30’ là Lợi chạy xe ra chợ đón chị Hảo về nhà. Thỉnh thoảng cũng có lúc về sớm, chị Hai Hảo lại dẫn thằng em út đi ăn chè, ăn bánh xèo, uống sinh tố….. và nói chuyện, cười đùa cùng nhau thật vui vẻ. Do vậy, dần dần đã manh nha hình thành trong tâm tư của Lợi những toan tính riêng tư. Nó tự cảm nhận là thực sự nó đã yêu chị Hai của nó rồi. Chị Sáu Minh và chị Ba Hường là hai người tình mới đây của Lợi nhưng nó chưa thực sự là yêu. Nó băn khoăn, trăn trở không biết tìm cách nào để cho chị Hai biết được nỗi lòng của nó. Suy đi tính lại, nó liền viết một đoạn thư ngắn trong tờ giấy vở, gấp tư lại rồi bỏ vào phòng ngủ của chị Hảo vào buổi chiều khi chị chưa đi làm về (phòng ngủ của mẹ con chị Hảo sát cạnh phòng ngủ của Lợi). Trong thư, đại khái nó nói là yêu chị. Từ tối hôm ấy cho đến cả ngày hôm sau, Lợi như là đang đứng trên miệng núi lửa ; nó bồn chồn, không yên vì nếu chị Hảo đọc được lá thư tình của nó thì không biết sẽ như thế nào ? Chị ta mà nổi trận lôi đình lên và báo cho ba mẹ biết thì nguy to ; khi ấy, chắc chắn Lợi sẽ bị cạo đầu ngay. Thề nhưng, mỗi lần tiếp xúc cùng chị, Lợi để ý thấy chị vẫn bình thường như mọi khi khiến Lợi cảm thấy yên tâm hơn. Sáng hôm sau nữa, Lợi lén vào phòng chị Hảo tìm lá thư thì chẳng thấy đâu cả. Nó đoán là lá thư đã tự nhiên lạc đi đâu đó nên chị Hảo không đọc được.

Nghĩ vậy, Lợi càng an tâm hơn và tự ổn định lại tinh thần. Nó đâu ngờ được rằng chị Hảo đã bắt gặp và đọc được lá thư tình thằng em út gửi cho chị vào buổi tối ngày mà Lợi bỏ lá thư vào phòng chị lúc chiều. Suốt đêm đó, chị không sao ngủ được. Chị chẳng ngờ là Lợi tuy mới có 15 tuổi mà lại trưởng thành sớm như vậy ? Đã vậy tư tưởng còn bị lệch lạc ! Chị em ruột sao có thể yêu nhau được ? Chị Hảo thắc mắc không biết Lợi có bệnh gì không mà sao tinh thần lại bất ổn đến vậy ? Trong thâm tâm, thật tình mà nói, chị Hảo cũng cảm thấy có đôi chút sung sướng và hãnh diện với tình cảm Lợi dành cho chị ; vì dù sao đi nữa, chị Hảo cũng đang rất thiếu thốn tình cảm do anh Khải, chồng chị tự ý ly thân với chị. Nghĩ vậy, chị cảm thấy nóng ran cả mặt. Chị đắn đo suy nghĩ, không biết phải ứng xử với Lợi như thế nào đây cho phải ? Dĩ nhiên không thể nào loan tin cho gia đình biết vì sẽ xảy ra hậu quả nghiêm trọng cho thằng em. Chả nhẽ lại đồng ý ? Lại càng có hậu quả lớn cho cả hai chị em. Chị Hảo đã dùng diêm quẹt đốt cháy lá thư để phi tang mọi chứng cứ. Mỗi khi tiếp xúc cùng Lợi, chị Hảo cố gắng tỏ thái độ bình thường như mọi ngày nhưng kỳ thật, trong lòng chị cảm thấy sung sướng xen lẫn ngượng ngùng không thể nào tả nổi. Một tuần lễ trôi qua, khi chị Hảo đang cứ muốn thời gian sẽ làm xóa nhòa tất cả thì bất chợt, chị Năm Hoàng báo tin là khoảng 1, 2 tuần nữa là chị Hảo sẽ đi Sài Gòn hợp đồng với một Công ty may mặc rất có uy tín trong thời gian 7 năm. Chị Hảo suy nghĩ “thời gian 7 năm xa cách chắc chắn sẽ xóa nhòa tất cả những gì giữa chị và Lợi cho dù có gì đi chăng nữa. Chị Hảo lo lắng rằng nếu Lợi không tự giải tỏa được chuyện này thì thần kinh sau này đôi khi không ổn định ? Chị Hảo tự an ủi coi như là chị tìm cách giúp đỡ thằng em giải tỏa tâm lý vậy !….. Nghĩ đến đó, chị cảm thấy mặt nóng ran lên, tâm hồn bắt đầu bồi hồi, xao xuyến.

Đồng hồ treo tường gõ đúng 11 tiếng. Trong căn phòng ngủ trên lấu, Lợi nằm thao thức trằn trọc trên chiếc giường đệm mút lò xo trãi drap màu xanh dương. Khi nãy, trên đường chở mẹ con chị Hảo về, chị Hảo dắt Lợi vào quán uống café đá nên giờ đây đâm ra khó ngủ. Bất chợt, nó nghe tiếng gõ cửa rồi tiếng gọi khẽ của chị Hảo.
– Út, em ngủ chưa vậy ?
– Dạ, chưa chị!
– Chị vào nói chuyện với em một chút cho đỡ buồn nhé !
– Dạ được, chị vào đi!

Cánh cửa phòng Lợi hé mở và chị Hảo nhẹ bước vào. Chị mặc trên người cái áo vải thun màu xanh dương dài tay và cái quần váy ngắn cũng bằng vải thun đồng màu củn cởn ngắn lên đến nữa đùi. Lợi cảm thấy hơi kỳ kỳ vì cách ăn mặc của chị Hai ; vả lại, nó còn thấy lạ vì khi không chị Hảo tiện tay gài chốt cửa trong. Dĩ nhiên, đây không phải lần đầu chị Hảo vào chơi trong phòng ngủ của Lợi nên Lợi biết ý xích người nằm vào mé trong tấm nệm, nhường chổ ngoài cho chị Hảo nằm xuống. Nhưng lần này, do Lợi đã từng có tình ý với chi Hảo ; ngược lại, chị Hảo cũng muốn giúp đỡ Lợi được toại nguyện mặc dầu Lợi chưa hề hay biết tâm tư chị Hảo nên cả hai chị em đều cảm thấy không được tự nhiên như những lần trước cho lắm. Yên lặng một chập, Lợi lên tiếng phá tan bầu không khí có vẻ ngột ngạt giữa hai chị em.
– Chị ơi! Bé Hiếu ngủ rồi hả chị ?
– Giờ này thì nó đã ngủ mấy giấc rồi đấy! Em hỏi chi cho thừa vậy ?
Lại im lặng rồi lần này, chị Hảo lên tiếng trước :
– Nè, chị hỏi em chuyện này nghe nhưng em phải thành thật!
Nghe chị Hảo nói như vậy, Lợi cảm thấy hơi chột dạ. Chả nhẽ, chị Hai lại đã đọc được lá thư tình mình gửi cho chị rồi sao ?
– Dường như em đang có tâm sự gì đó rất muốn san sẽ cùng chị, có phải không ?
– Dạ, có chuyện gì đâu chị ?
– Em nói thiệt ? Vậy em thề là hoàn toàn không có chuyện gì đi !
Lợi ngập ngừng :
– Em … em … nói thiệt ! Tại sao…em phải …thề cơ chứ ?
– Nói xạo quá đi ! Thế ai viết thư bỏ …vào phòng chị vậy ta ? Chị Hảo kéo dài giọng.

Lúc này, nghe chị Hảo nói, Lợi toát cả mồ hôi nhưng thấy thái độ chị Hảo từ lúc bước vào phòng đến giờ vẫn vui vẻ, bình thường nên dù sao đi nữa, nó vẫn cảm thấy an tâm. Nó lắp bắp nói :
– Em…em… xin…lỗi chị ! Em chỉ viết…giỡn thôi !
– Nhưng mà chị đâu thích giỡn !

Bất chợt, ngọn đèn neon nơi trần phòng ngủ của Lợi đang sáng choang bổng nhiên tắt phụt đi. Lại cúp điện ! Trong phòng, tất cả không gian mọi nơi đều đông quánh lại thành một màn tối sẫm dày đặc, tối đến nỗi ngửa bàn tay cũng không trông thấy gì cả. Chị Hảo nghĩ rất nhanh “ Đây chính là thời cơ rất tốt, không biết cách nào để làm cho nó hiểu được đây ?”. Chị khẽ ngổi dậy và khẽ nói :
– Ở phòng em có đèn cầy không vậy ?
– Dạ có nhưng em chả nhớ là để đâu nữa ! À mà chị ơi, tối thế này, bé Hiếu ngủ một mình có sao không chị?
– Em đừng lo! Không có sao đâu!

Chị Hảo không nhìn thấy là Lợi cũng đã ngồi dậy vì quá tối. Chị mò mẫm đường bước xuống giường để đi kiếm đèn cầy ; còn Lợi thì cũng sờ soạng lối đi tìm ánh sáng. Thật không may, do chẳng thấy đường nên cả hai chị em va đầu vào nhau và do cảm giác sợ bị té lọt giường nên theo phản xạ, hai chị em giựt mình vòng tay ôm chầm lấy nhau. Khi đã ở trong vòng tay của nhau, cả hai lại càng giựt mình nhiều hơn với những toan tính cá nhân ấp ủ từ mấy ngày qua nay sắp sửa đến thời cơ thực hiện. Trong bóng tối, chả rõ là hai chị em đang làm gì nhau mà chả hề nghe tiếng của ai cả, chỉ có tiếng hơi thở hổn hển nặng nhọc. Cũng bất ngờ như khi cúp điện lúc nãy, ngọn đèn trong phòng cháy sáng lên khiến cho không gian đều rõ ràng, tường tận. Thì ra hai chị em Hảo và Lợi đang yên lặng, âu yếm trao gửi cho nhau những nụ hôn tình tứ. Hôn vào mái tóc mềm mại, óng ả của chị Hảo, Lợi tưởng chừng như đang vào hôn vào những áng mây tiên. Nó bắt đầu cảm nhận được mùi nước hoa, mùi xà bông Camay và mùi da thịt thơm tho lẫn lộn nhau thật dịu dàng, quyến rũ nhè nhẹ tỏa ra từ mái tóc, thân thể chị Hai của nó khiến nó càng lúc càng thêm ngây ngất, sung sướng.

Từ mái tóc, Lợi từ từ hôn lần qua trán chị, hôn xuống cặp mắt hí long lanh sắc lẻm của chị, hôn lên sống mũi thấp của chị, hôn qua hai gò má no tròn của chị. Chị Hảo để cho Lợi chủ động hôn chị, chị yên lặng đón nhận và thỉnh thoảng, chị mới hôn vào má vào tai thằng em mấy cái. Lợi cảm thấy như là nó đang đi tới cõi tiên. Nó như được mở cờ trong bụng và mơ ước mấy ngày qua tưởng chừng như là mò kim đáy biển ; ai ngờ giờ đây nó lại trở thành hiện thực. Chẳng mấy chốc, Lợi gần như đã hôn lên khắp khuôn mặt tròn tựa trăng rằm của chị Hai và chỉ còn duy nhất một chổ mà Lợi đang tìm cách thưởng thức nhưng chị Hảo cứ mãi ngượng ngùng né tránh, đó chính là đôi môi mọng đỏ của chị. Lợi càng tìm kiếm, chị Hảo càng quẩn quanh chối từ trong yên lặng nhưng lại rất bồi hồi, rạo rực của con tim. Nhưng rồi, cuối cùng thì đôi môi của thằng em út cũng đã bắt dính được đôi môi của con chị cả. Chị Hảo ngượng ngùng, bối rối vô cùng nhưng lúc này đây, thấy không thể nào mà dối lòng được nữa, ban đầu chị còn mím chặt lại dần dần, đôi môi chị bắt đầu thả lỏng, nhẹ nhàng hé mở như đóa hoa hàm tiếu từ từ đón nhận lấy đôi môi thằng em út luồn lách vào kiếm tìm. Vậy là lúc này đây, trong phòng ngủ của Lợi, trên chiếc gường nệm ấm êm trãi drap xanh mát dịu, hai chị em hơn kém nhau 15 tuổi đã thực sự yêu nhau, bất chấp đây là mối tình loạn luân tội lỗi.

Cũng nên nói về hoàn cảnh không gian trong gia đình hai chị em lúc bấy giờ chỉ có mỗi bé Hiếu đang ngủ say ở phòng bên cạnh và mợ Yến thì cũng ngủ mê mệt ở nhà dưới ; còn bố mẹ và các chị em khác đều đã lên đường đi Nha Trang vào sáng hôm qua để dự đám cưới con gái của cô Tư – em gái của bố. Vì kẹt bé Hiếu hay bị say xe và vì bức thư tình của Lợi nên chị Hảo không đi, Lợi thấy chị ở nhà nên cũng ở nhà theo vì trót lỡ si mê chị. Lúc này đây, chị Hảo và Lợi hai chị em rất lấy làm ngạc nhiên quá đỗi vì hai chị em lại yêu nhau một cách bất ngờ, không ai có thể lường trước được. Trong vòng tay ôm của nhau, hai chị em cùng rạo rực, run rẩy, say sưa, ngây ngất, mê mệt, cuồng loạn. Tình yêu của hai chị em không cần phải dùng đến lời nói, không cần phải dùng đến cử chỉ, không cần phải dùng đến ánh mắt ; nó xảy ra nhanh hơn chớp mắt, nhanh hơn điện xẹt. Ban nãy, lúc đầu trong bóng tối chẳng biết ai là người đi trước để đến với tình yêu, không rõ là chị Hảo hay Lợi ; có lẽ cả hai đều cùng bắt đầu một lượt. Tuy đã có chồng có con nhưng lần đầu tiên ân ái làm tình cùng thằng em trai, chị Hai Hảo thật không tránh khỏi cảm giác e ấp, ngượng ngùng như là một cô gái đồng trinh. Trái tim hai chị em giờ đây đang hòa cùng nhịp đập và sóng tình cứ mãi dâng tràn lên hết đợt này đến đợt khác, lan tỏa từ xương cùng, dọc theo sống lưng lên trung ương thần kinh rồi truyền tận khắp châu thân, tứ chi. Hai bàn tay của Lợi mãi mê vuốt lên vuốt xuống nơi tấm lưng thon thả, mềm mại của chị Hảo. Gần 10 phút trôi qua, hai đôi môi của hai chị em cứ mãi miết kết dính vào nhau, răng cọ sát với răng, lưỡi quấn quýt với lưỡi.

Bất chợt, chị Hảo khẻ xô thằng em ra ; khuôn mặt chị đỏ bừng, mắc cỡ úp vào vai Lợi để tránh ánh mắt của Lợi. Bằng động tác khá lão luyện thuần thục, Lợi vừa hôn lên tóc chị Hảo vừa dìu đỡ chị nằm ngửa xuống tấm nệm drap xanh. Chị Hảo dùng mười ngón tay bấm vào lưng Lợi để tỏ ý từ chối nhưng rồi không hiểu sao chị lại thả mình cùng với thằng em út nằm xuống chiếc giường hạnh phúc trong căn phòng hoa chúc. Hai chị em lại tiếp tục từng cái một trao cho nhau những nụ hôn môi thật nồng nàn, đắm đuối. Chị Hảo và Lợi không ngớt lăn qua lộn lại trong vòng tay với hơi thở dồn dập, hổn hển. Không gian vắng vẻ của ngôi nhà cùng nét tĩnh mịch của đêm khuya càng lúc càng làm cho hai chị em thêm dạn dĩ, tự nhiên, táo bạo. Phải nói đây là lần đầu tiên, chị Hảo mới cảm nhận được nỗi niềm sung sướng dạt dào vô bờ vô bến từ những nụ hôn do thằng em ban tặng. Trước kia, anh Khải – chồng chị, mỗi lần làm tình cùng chị, anh không bao giờ hôn chị cả mà chỉ hùng hục như con gấu làm chỉ mỗi “cái chuyện kia”, xong rồi là lăn ra ngủ như chết. Còn giờ đây, với Lợi, chị Hảo mới biết được thế nào là tình yêu. Từ ngày chị nhận được lá thư tỏ tình của Lợi cho đến hôm nay, chị Hảo vẫn cứ nghĩ rằng thằng em út của chị hãy còn khờ khạo, chưa biết gì cả và có viết được lá thư như thế này chẳng qua chỉ là bắt chước tiểu thuyết mà thôi. Chị đâu có ngờ rằng Lợi lại quá từng trãi, thành thạo, điệu nghệ trong từng thao tác ân ái như thế này. Chị nhận thấy Lợi thật nhẹ nhàng, từ tốn, chậm rãi, trân trọng chị từng ly từng tý ; dĩ nhiên, chị không sao biết được là từ hôm đầu hè đến nay, Lợi đã trở thành người tình của chị Sáu Minh và sau đó là chị Ba Hường. Chính vì vậy, càng lúc chị Hảo càng cảm thấy hưng phấn, rạo rực, ngây ngất khắp cả người. Bỗng chốc, bàn tay phải của Lợi đang lần lên mày mò sờ soạng rồi nhè nhẹ mở bung hột nút áo cổ và hột nút áo ngực nơi chiếc áo vải thun xanh chị Hảo đang mặc. Chị Hảo đỏ mặt, giữ chặt bàn tay thằng em. Chị hạ thấp giọng nói :
– Đừng em ! Để lát nữa chị sẽ cởi. Hay là em tắt đèn đi vậy ?
– Em muốn nhìn chị cho rõ mà!

Không biết phải nói năng sao với Lợi nữa, chị Hảo yên lặng, buông xuôi cho thằng em út tiếp tục cởi tiếp hột nút áo thứ ba, thứ tư rồi cuối cùng là hột nút áo thứ năm. Đôi mắt lá răm của chị nhắm nghiền lại, chị Hảo liên tiếp thở hơi lên, vầng cổ chị không ngớt ngước lên hạ xuống và khuôn mặt chị cứ đờ đẫn khác thường, nghiêng qua nghiêng lại. Hai bàn tay Lợi nhẹ nhàng mở bung rộng hai vạt thân áo trước của chị Hảo ra hai bên rồi khẽ lần lên cởi hai vai áo chị Hai của mình xuống. Chị Hảo ngượng ngùng tìm cách dừng Lợi lại bằng cách dùng hai bàn tay búp măng mềm mại của chị nắm lấy hai bàn tay của Lợi ; nhưng rồi do chị lại buông tay ra lại còn giúp Lợi lần lượt co duỗi hai cánh tay nên chẳng mấy chốc, Lợi đã tuột lần tuột lần hai ống tay áo ra khỏi hai cánh tay của chị một cách khá nhanh chóng và dễ dàng. Nó để chiếc áo vải thun xanh của chị Hảo qua một bên trên giường.Lúc này, mục tiêu tiếp theo của Lợi là chiếc nịt vú bằng thun voan màu trắng hãy còn khá mới của chị Hảo đang che đậy hai bầu vú của chị như hai hòn hỏa diệm sơn nhô cao căng tròn tràn đầy nhựa sống, liên tục phập phồng nâng lên hạ xuống theo hơi thở hổn hển. Chị Hảo lặng yên, để cho thằng em út lần những ngón tay ra sau tấm lưng mềm mại của chị mày mò lần tháo hai cái móc sắt nhỏ cài hai sợi dây chiếc nịt vú. Một tiếng phựt nho nhỏ vang lên. Hai cái móc sắt nhỏ ấy vừa mới bị bung ra, lập tực chiếc nịt vú bó sát hai gò ngực chị Hảo từ từ lỏng dần, lỏng dần rồi tuột lệch xuống dưới ; khi ấy, Lợi chỉ việc nhẹ nhàng cầm lấy để qua một bên. Dưới ánh sáng ngọn đèn neon chói chang nơi trần phòng ngủ, Lợi trố mắt chăm chăm nhìn hai gò bồng đào đầy tuyệt vời hấp dẫn của chị Hảo. Vì ngượng ngùng khi thấy thằng em đang ngắm nhìn mình, chị Hảo cứ mãi nhắm nghiền đôi mắt nhưng không phải chị ngủ mà chị vẫn cứ thao thức như là chờ đợi một cái gì đó nơi Lợi.

Chị cảm nhận được khuôn mặt thằng em đang nhè nhẹ, chậm rãi, từ tốn khẽ chạm vào giữa hai gò ngực vun tròn của chị rồi bắt đầu vừa hôn vừa dùng lưỡi liếm lên lớp da non trắng nỏn của chị khiến chị rùng mình, trân người lên, quằn quại, miệng rên rỉ không ngớt ; chị đón nhận Lợi bằng hai bàn tay búp măng mềm mại lầm lên vò qua vò lại, vò tới vò lui đầu tóc thằng em. Chị Hảo bỗng nhiên thở nấc lên, cổ chị ngước cao khi mà Lợi vừa hé miệng ngậm lấy đầu núm vú bên phải của chị nút nhè nhẹ ; còn bàn tay phải của nó thì tranh thủ lần lên nắn bóp liên tục bầu vú bên trái của chị.

Lúc bấy giờ, ở nhà dưới, mợ Yến ngủ say sưa như chết ; do đó, thím không sao biết được là hai chị em ruột Nguyễn Thị Phương Hảo và Nguyễn Hùng Lợi đang yêu nhau mê mệt. Bé Hiếu – con chị Hảo dĩ nhiên là không biết cho dù bé có thức đi chăng nữa. Người trong nhà còn không biết, huống hồ là bố mẹ và các anh chị khác đang ở ngoài Nha Trang – cách Bà Rịa những 300 cây số – thì có là thánh, họ cũng không sao ngờ được người chị cả và thằng em út rong gia đình hơn kém nhau 15 tuổi đang mải mê, ngây ngất trong mối tình hết sức tội lỗi, loạn luân, nhơ nhớp, trời không dung đất chẳng thứ. Lúc này, chị Hảo hoàn toàn quên mất hẳn đi anh Khải – người chồng đã đang tâm phụ bạc chị trong cảnh khốn khó nguy nan ; vì chị đã có Lợi là thằng em út và cũng là người tình nhỏ tuổi của chị. Từ nãy đến giờ, với một khoảng thời gian khá lâu, Lợi đã mang đến cho chị liên tiếp những xúc cảm dạt dào của tình yêu nam nữ đôi lứa. Chị Hảo cảm thấy sung sướng quá đỗi, ngây ngất vô cùng. Thực sự là chả biết lúc đầu, giữa hai chị em ai là người đi bước đầu tiên để cùng dẫn dắt cả hai lạc lối vào cõi tình bồng lai tiên cảnh. Lợi ngồi dậy, lần hai bàn tay cuộn tròn lai chiếc áo thun trắng ngắn tay nó đang mặc trên người lên phía trên ; đầu tiên nó lần lượt co rồi duỗi hai cánh tay thụt ra khỏi hai ống tay áo rồi sau đó cởi vòng cổ áo tròn tròng qua cổ và qua khỏi đầu. Lợi cố ý để chiếc áo thun của nó lên trên chiếc áo vải thun xanh và chiếc nịt vú của chị Hai Hảo.

Nó tiếp tục cúi xuống người chị Hảo, lần này bằng động tác khá thành thạo, nó nhè nhẹ ngậm nút lấy đầu núm vú bên trái của chị ; còn bầu vú bên phải của chị nó vừa thưởng thức xong thì nó lần bàn tay trái lên sờ soạng, nắn bóp. Một hồi lâu sau, Lợi bỗng ngước mặt lên, đôi môi của Lợi thì mấp máy tìm kiếm còn đôi môi của chị Hảo thì run rẫy chờ đợi. Giờ đây, hai chị em không còn ngại ngùng, lúng túng, vụng về, lụp cha lụp chụp như lúc đầu nữa ; trái lại cả hai đều tỏ ra tự nhiên, dạn dĩ và táo bạo say sưa, mê mệt, ngây ngất nút lấy hương vị nước bọt nơi bờ môi gốc lưỡi của nhau. Hai chị em không ngớt lăn qua lộn lại trên chiếc giường nệm trãi tấm drap xanh dịu mát. Khi thì Lợi nằm lên trên người chị Hảo, lúc ngược lại chị Hảo lại đè lên thân thể thằng em. Vì vóc dáng của chị Hảo tương đối nhỏ con và gọn gàng, không sồ sề ô dề mặc dù chị đã có một con cho nên hai chị em cũng khá tương đồng xác thịt cùng nhau tuy là Lợi có ốm hơn chị Hai của nó một chút. Biển yêu dạt dào sóng tình liên tục vổ mạnh trong cõi lòng và trái tim hai chị em ; hai chị em lúc này thật không còn là chị em của nhau nữa mà thực sự trở thành người tình của nhau hay hơn nữa, có thể nói là hai vợ chồng vì hai đứa hết sức tình tứ, âu yếm trao tình cho nhau. Hai chị em giờ đây chắc hẳn đã quên hết gia đình, quên bố mẹ, quên anh chị em ; quên cả tình chị nghĩa em của nhau và chỉ còn biết, còn nhớ một điều là họ đang yêu nhau. Hai bàn tay của Lợi lúc này gần như đã mày mò, khám phá, thưởng thức và chiếm đoạt gần hết phần trên thân thể của chị Hảo.

truyen dam
Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2

Tags:

Có thể bạn cũng muốn đọc

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm

10 Truyện sex ngẫu nhiên

Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Sói săn mồi phim sex online