Bạn đang đọc truyện sex tại trang web TruyenDam.org
Đọc truyện sex ở 'Truyện dâm chấm org' sẽ giúp bạn có thêm rất nhiều kiến thức về chuyện địt nhau... Đọc càng nhiều, địt nhau càng giỏi!
Từ ngày 10/05/2022 truyensex.tv đổi sang tên miền mới: truyensextv99.net
Truyện người lớn » Truyện sex dài tập » Sông quê mùa nước lũ » Phần 42

Sông quê mùa nước lũ

Phần 42

Chị Ngân cũng khóc nấc lên, khi cả hai ngỡ ngàng biết được đều có ước mong kiếm một sinh linh từ em Tình đẹp trai khỏe mạnh.

Cái khoảnh đồi này hai chị cùng khai phá tạo lập căn nhà, nửa đồi phía sau cái vườn chè bát ngát đã góp phần nuôi cái Nga ăn học.

Chị Ngân mất đi vì cơn bạo bệnh, chị vẫn ở cùng với đứa con chung, mấy tháng gần đây nhớ quê chị về thăm và thật không ngờ có hôm nay gặp lại.

Chị Hằng chợt bảo:

– Nào cậu… cậu định thế nào, cậu bỏ ra đi không lời hẹn ước, hôm nay tự nhiên cậu có đứa con, ai nuôi khôn lớn để hôm nay cậu được làm cha sướng thế.

– Em… em…

Mấp máy đôi môi không nói được lời, chị Cúc ngẩng lên.

– Thôi chị Hằng, tại tôi chứ Tình đâu có lỗi…

Trầm ngâm chị tiếp.

– Chị nhớ ngày xưa cả cái nông trường buồn tẻ, chỉ có đôi ba bóng dáng đàn ông, con trai khỏe mạnh còn phải lo trận mạc, không nói nhưng ai là phụ nữ đều có ước ao, thôi thì kiếm lấy đứa con làm niềm an ủi, mà Tình thì… ai mà chả thích.

Tôi chợt ngộ ra thế giới đàn ông đam mề sắc đẹp, nó không khác mấy thế giới phụ nữ đàn bà, vậy nên phàm là đàn ông đẹp trai đôi khi cũng hồng nhan bạc phận! Chị bảo:

– Mấy lần cái Nga về quê trở lên với cái lắc đầu buồn bã, thương con có năm chị cũng lặng lẽ trở về trước cổng, hỏi thăm rồi lặng lẽ ra đi, khóc thầm cho mối tình dang dở, con người cũng như con chim có tổ, cái Nga cũng muốn được một lần về vái lậy tổ tiên, Tình có đồng ý không thì cho chị biết?

Chị Hằng nãy giờ im lặng, lặng lẽ nhìn tôi bất chợt ôm chầm cái Nga cùng chị Cúc.

– Phải về, sẽ về… về đốt nhang con ạ…

Tôi rời nông trường trong nắng chiều vàng óng ả, cả nông trường bừng lên màu xanh hy vọng, ánh mắt xa xăm gợi nhớ những gì của hôm qua và những gì hôm nay đang hiện hữu. Làn nước từ dàn tưới phun đang xuay vòng tỏa đều hơi sương, li ti từng giọt thấm đẫm tán chè. Nhìn nghiêng phản chiếu qua ánh mặt trời từ đỉnh núi cao rọi xuống, lung linh bảy sắc cầu vòng như dải ngân hà bắc cầu ô thước cho tâm hồn người xưa với người nay gặp lại. Ngước nhìn lần cuối sang phía bên kia quả đồi nơi chị Ngân đã nằm lại, tôi thầm thì trong dạ:

– “Chị Ngân… em chào chị nhé.”

Nhìn sang cây duối già cạnh cổng từng chùm quả chín vàng xuộm, gợi nhớ chùm dâu da rừng trước đây chị hay hái về. Với một cành quả chín, bẻ nhanh tôi lững thững đi sang đặt lên mộ chị, lòng tôi chợt nói:

– “Em đi rồi em trở lại.”

Bạn đang đọc truyện Sông quê mùa nước lũ tại nguồn: http://truyendam.org/song-que-mua-nuoc-lu/

Chiếc xe du lịch thật rộng do thằng Sông con của Lụa và tài xế riêng thay nhau cầm lái. Thằng Thân con chị Tuyết cũng ngồi trên rì rào nói chuyện, chúng thật vô tư, hôm qua nó bảo:

– Con làm mãi rồi lần này con bỏ hết đi theo cha một chuyến.

Nó nói tiếp:

– Chúng con chẳng nghĩ ngợi gì đâu, cái gì của lịch sử thế nào thì cứ để nguyên như vậy. Con chỉ có một đề nghị hôm nào cha về gặp mẹ thì con mới nói.

Hàng giữa cái Nga cùng chị Cúc gật gù theo nhịp xóc nhẹ của bánh xe, tôi lơ đãng nhìn qua cửa kính, loáng thoáng vụt qua bỏ lại sau lưng xanh ngắt nương đồi. Chân dốc cây cầu cũ hiện ra, cũ kỹ lút trùm trong vệt cỏ, dãy nhà năm xưa nơi trường chị Hằng ở không còn, Tôi vỗ nhanh vào thành ghế.

– Dừng xe.

Chiếc xe chậm lại và ngừng, bước xuống đứng nhìn, ngoảnh lại chị Hằng lấp ló sau vai, bất giác tôi bật lên câu hỏi:

– Chị Hằng chắc chị còn nhớ nơi này?

Mắt chị xa xăm, chị bỗng bước ngang cấu mạnh vào sườn tôi nhoi nhói, ánh mắt chị sắc như dao:

– Cậu muốn chết à… nhưng mà thôi cậu nhớ được thì chị tha cho vậy.

Chuyến xe chuyển động êm dịu lướt nhẹ trên đường ru hồn tôi về chuyến xe rời nông trường năm ấy, cũ kỹ cái xe thư báo công văn, chật chội xả khói mịt mù. Tôi cuốn nhanh chăn màn sách vở chỉ kịp chào lớp lố nhố vội vàng. Thằng Tân ngày thường lếu láo bô lô như thế mà hôm nay hai mắt đỏ hoe, nắm chặt tay tôi không muốn rời ra vịn mãi theo cánh cửa xe khi chạy…

Ầm ào, nảy xóc chiếc xe đổ tới con dốc này rụt rè tôi bảo:

– Chú ơi cho cháu xuống đây chào người nhà cháu cái.

Chú lái xe già thông cảm dục rã:

– Chạy nhanh đi.

Tôi lao vào khu nhà chị Hằng đang ở. Ú ớ chị bảo:

– Sao nhanh quá vậy, hay là để chị xin nghỉ đưa em cùng về?

Chị chạy vụt đi, lát sau quáng quàng vơ vội áo quần chạy vụt ra xe, ngoài kia tiếng còi xe đang bóp lên rục rã. Chuyến xe ì ạch lết qua con đường gập ghềnh đá sỏi, bóng tối lờ mờ, ánh đèn xe vàng vọt, bác tài chép miệng:

– Về tới thành phố chắc cũng nửa đêm.

Trời đêm gió lạnh lùa vào cánh cửa. Tôi hỏi bác tài:

– Xe không có kính chắn gió à!

– Hôm nọ bị trẻ con nó ném vỡ rồi, bác chưa xin được tiền để thay được!

Kẽo kẹt cái ghế trước bên phải ngồi lòi cả lớp lò xo, bác bảo:

– Đôi lúc phải chất cả hàng lên đó nên nó vậy, hay cháu ra phía sau ngồi chung với chị cháu đi, nhưng phía sau hơi bị xóc đấy, được cái đỡ gió lạnh hơn khi nào về tới thành phố bác kêu.

Cái xe là loại xe chở thương binh chạy dầu đã cũ, rồ lên từng chặp, hì hục lội qua từng con dốc, khoảng đường mới san lấp vội. Hì hục tôi đẩy mấy cái thùng giấy, bác tài xế bảo:

– Vần nó nhẹ thôi cháu, kẻo vỡ mấy cái kính hiển vi bác đưa đi sửa.

Ló đầu trèo qua, tôi thả chân xuống khoảng sàn phía sau.

– Trời ơi ấm sực.

Chị Hằng cười bảo:

– Đã nói em rồi ham ngồi phía trước giờ đã thấy chưa, tái hết cả mặt đi rồi.

Chị vội dẹp mấy cái băng rôn, thùng giấy cái khoang rộng ra, tôi thả chân xuôi theo thế nửa nằm nửa ngồi của chị. Dựa lưng vào mấy cái thùng đựng đồ thí ngiệm tôi bảo:

– Nãy giờ chị ấm một mình để em gần chết lạnh phía trước chẳng thấy thương em tí nào cả, mai mốt đi xa rồi em không nhớ chị nữa đâu.

Chị rút hai bàn tay nãy giờ để trong túi áo đưa tay lên ấp vội vào hai má lạnh ngắt của tôi và bảo:

– Này cho tí hơi không lại bảo chị chị không cho tí gì trước khi đi xa.

Bàn tay chị thật ấm vòng vòng quanh gò má, tôi cảm nhận hơi thở chị thật gần, cái cảm giác thần tiên thân thương kể từ ngày nhỏ chị về quê chơi qua bao nhiêu năm nay bỗng trở nên gần gũi, thật gần. Nhưng cái cảm giác ấy nó không giống hẳn cái mà chị và tôi vịn vào vai nhau hồi nhỏ tung tăng lội khắp khoảng vườn. Chui vào bụi chuối, bò lê trên luống khoai lang cuốc, đào bằng được con dế trụi. Nó đã vượt qua những gì của thời gian và nó đang đọng lại hình ảnh khoảng lưng mềm mại hình ảnh lưu mãi cái hôm chị đón tôi cùng cha buổi đầu lên thành phố.

Tôi đã mấy lần định đưa tay lên, vì nó thật gần, nhưng nó sẽ thật xa nếu chị không hiểu được tôi đang nghĩ gì. Nãy giờ không nhìn thấy phía trước con đường, chiếc xe đã dừng lại. Bác tài xế vỗ nhẹ vào thùng giấy kêu to:

– Xuống xe hai cháu ơi, kiếm gì ăn đã không thì không lái nổi!

Cái ngã ba đường nối liền giữa con đường đá sỏi từ nông trường ra con đường nhựa, lấp loáng ánh đèn xe ngược xuôi. Vài chiếc xe đậu bên quán phở, bác tài xế bảo:

– Vào đây bác đãi tô phở mai mốt đi học thành tài nhớ về đãi bác ba tô Tình nhé.

Chiếc xe lăn bánh, khoảng tối trong thùng phía sau lấp loáng mông lung, trượt theo ánh đèn xe xuôi ngược tôi liếc nhìn cái đồng hồ trong ánh đèn xe quét lại, cánh tay đưa lên vụt mất cái màu tối không nhìn rõ cái kim chỉ phút, chị Hằng chợt bảo:

– Em xoay ra phía này này, đợi xe sắp tới chị nhìn mới rõ.

Cái đồng hồ Pongiốt đã cũ của cha tháo ra trao lại cho tôi hôm cha đưa lên trường, cái lớp vinơ phản quang đã cũ làm hai chị em nhìn không rõ. Hôm nay xoay vần qua lại vô tình làm cổ tay tôi đặt ngang ngực chị, cái xe nảy xóc làm cái cùi chỏ đôi lúc thúc nhẹ vào ngực chị, nhìn sát chị bảo:

– Gần mười một giờ rồi.

Nhưng bàn tay thả lại nó nằm giữa khoảng đùi giữa tôi và chị, bâng khuâng chị bảo:

– Tình ơi… đi xa rồi, em nhớ cái gì nhất?

Im lặng tôi chẳng nói gì bàn tay lần tìm xiết bàn tay chị, chị Hằng gần lắm, cả hai im lặng trong cái mông lung sáng tối, bên tai tôi như đang có tiếng thở dài, chị bảo:

– Tình…

– Gì hả chị?

Không nói chỉ thấy bàn tay tôi, chị đang xiết lại. Thành phố về đêm tĩnh mịch, chào bác lái xe, bác cười rồi bảo:

– Mai cháu nhớ chín giờ đến làm thủ tục nhé.

Tôi cùng chị Hằng bước qua từng con phố, loạt xoạt phía bên kia tiếng chổi tre quét đường quen thuộc, hối hả đôi chân vội bước ngoảnh lại phía sau chị bảo:

– Mỏi chân quá rồi!

– Ráng lên.

– Tới nhà thì chị gãy hai cổ chân mất!

Nhìn lại con đường tôi chợt ồ lên:

– Hay mình về nhà chị Linh ngủ mai về bên nhà chị nhé?

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Thông tin truyện
Tên truyện Sông quê mùa nước lũ
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Địt nơi công cộng, Đụ chị dâu, Đụ máy bay, Đụ mẹ vợ, Đụ với hàng xóm, Truyện loạn luân, Truyện ngoại tình, Truyện phá trinh
Ngày cập nhật 11/12/2018 17:00 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Dượng Tính - Tác giả OBJ Ông Bạn Già
Sau hồi “yêu nhau dài lâu, yêu nhau đậm sâu” như vậy, chúng tôi vào phòng tắm mở nước nóng tắm cho nhau. Dượng làm món điểm tâm hột gà chúng tôi ngồi ăn bên nhau. Chợt mặt tôi sụ xuống vì buồn, dượng nhận được thấy ngay, ông hỏi tôi săn đón: Em làm sao vậy? Thì chuyện giữa chúng mình với nhau mà. Anh biết đấy chỉ còn một tháng nữa là em phải rời đây để vào đại hoc xá, chúng mình đâu còn sống bên nhau được. Dượng đứng dậy đến bên tôi, vòng tay choàng qua người tôi an ủi: Có vậy mà anh tưởng chuyện gì quan trong lắm chứ. Thì chúng mình vẫn gặp nhau vào cuối tuần và những ngày nghỉ lễ cả suốt kỳ nghỉ hè nữa chứ! Tôi vẫn còn nức lên, dượng phải chùi nước mắt rồi hôn vào môi tôi. Thì em vẫn biết vậy nhưng ở nhà lỡ anh kiếm được bà nào khác thì sao? Việc gì anh phải kiếm ai, đối với anh em là tất cả mà! Nhưng khi em vắng nhà làm sao biết được...
Phân loại: Truyện sex dài tập Sex bú cặc Sex bú vú Truyện loạn luân Truyện phá trinh Truyện sex bú lồn
Dậy thì quá sớm - Tác giả Lâm Thị Nhã Phương
Mẹ nằm ngửa ra, chờ. Huân chồm dậy. Hình như chàng thấy chàng quá lớn, so vớl thân hình mẹ chắt chiu, bé tý. Huân sững sờ nhìn lồn mẹ, thật lâu. Trắng phau. Không sợi lông. Chàng không “đành”! Hay không dám? Mẹ phải tụ động dang hai bắp đùi ra, cho chàng nhìn rõ cái cửa mình đã ướt nhẹt, chờ đợi Huân vẫn sững sờ, hoang mang. Mẹ phải vói tay, mu mặt chàng xuống. Lúc đó, hai tay Huân mới ôm hai bên mông mẹ, đặt mũi hôn nồng một cái thật yêu. Hơi thở Huân hơi ấm Huân làm lồn mẹ lồng lộn lên, như muốn phực lửa. Nớ nóng rang, đòi hỏi cái gì đó như cặp môi, cái lưỡi ươn ướt của Huân phải tức khắc rà vào... Huân ơi, có nhớ em viết những yêu cầu gì không? Nhớ hả? Thì làm đi. Sao cứ hôn bằng mũi không vậy? Cho anh được hôn nó vài phút nữa, em yêu! Nó thơm quá là thơm, thơm như cái bông mới nở. Chưa bao giờ anh được hân hạnh hôn một cái lồn trinh nào như của em. Huân...
Phân loại: Truyện sex dài tập Sex bú cặc Truyện bóp vú Truyện móc lồn Truyện sex bú lồn
Khốn nạn một kiếp người - Tác giả Hairy Clam
Con đường đất trỡ nên lầy lội, trơn trượt sau cơn mưa đêm qua. Mười Bầu ỡ trần, quần đùi đen cuộn tròn hai bên hông, làm giữa háng hắn nỗi lên một đống thịt. Hắn đi siêu vẹo, ma men tràn ngập trong người. Hắn nhậu suốt đêm với các chiến hửu. Cũng tại cơn mưa quái qũy, lẽ ra hắn đã về, nhưng rồi đành phải ỡ lại chờ tạnh cơn mưa. Về đến nhà, hắn đão mắt nhìn quanh, không thấy vợ con hắn. Đ. M! Đi đâu hết trơn rồi? Có đứa nào ỡ nhà không? Đã hơn 8 giờ, vợ con hắn đã ra đồng, hoặc đi học. Căn nhà im lặng. Hắn cần phải ngũ một chút, suốt đêm qua hắn uống rượu rắn ngăm tắc kè, bìm bịp mà Sáu Thiên đem từ trại rắn Đồng Tâm về. Cơ thễ hắn bức rức khó chịu. Vào buồng hắn gieo mình xuống giường và đi vào giấc ngũ. Con Tư Nga nó trúng mưa đêm qua khi cùng lũ bạn cấy đi soi nhái, vì cơn mưa đầu mùa đêm qua, lủ ếch nhái bắt cập ngoài đồng... Nó phát lạnh, nằm trùm...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đụ con riêng của vợ Truyện bóp vú Truyện hiếp dâm

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm
Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Sói săn mồi