Bạn đang đọc truyện sex tại trang web TruyenDam.org
Đọc truyện sex ở 'Truyện dâm chấm org' sẽ giúp bạn có thêm rất nhiều kiến thức về chuyện địt nhau... Đọc càng nhiều, địt nhau càng giỏi!
Từ ngày 10/05/2022 truyensex.tv đổi sang tên miền mới: truyensextv99.net
Truyện người lớn » Truyện sex ngắn » Cô Tám

Cô Tám

Từ ngày được giám đốc sở cất nhắc lên chức phòng Nhì, cô Tám hết còn lo chuyện phải thức sớm, lăng xăng vệ sinh, trang điểm để đến chỗ làm kịp giờ nữa. Cô tự tung tự tác, muốn nằm thì nằm, muốn lăn lóc thêm giữa nệm ấm chăn êm thì cũng chẳng ai thúc giục hay la rầy cô nữa.

Sướng như vậy mà cô vẫn chưa hài lòng. Ông giám đốc lo cho cô từ nhà cửa, tiền tiêu, xe đi, nữ trang, thế mà cô cứ buồn. Nói nào ngay, tuy trên danh nghĩa cô là vợ nhí của ổng, nhưng phần lớn phải nằm không. Bà phòng Nhứt của ổng dữ như sư tử, về tới nhà giữ rịt ổng, nên được chăng hay chớ, dăm thì mười đỗi, ổng xẹt tới, vội vội vàng vàng như đi ăn trộm, rồi dzọt lẹ.

Cô buồn thấu đời, nhà cao cửa lớn mà làm gì, tiền của thừa mứa mà làm gì, vàng vòng đỏ tai mà làm gì, trong khi có cái thể xác thì bỏ lăn bỏ lóc, đóng rêu đóng mốc, thấy sợ. Đã mấy lần cô xin ông giám đốc để cô cho mướn phòng bớt, ông giẫy nẩy lên như đỉa phải vôi. Dứt khoát ổng hổng chịu, ông nói : bộ em muốn đưa thằng thanh niên nào vô để đêm đêm em hú hí rồi quên lần thằng già này hở.

Cô nói hổng phải, em muốn cho bà cô mướn cho có bạn, chớ anh bỏ bê em, đêm nằm một mình em sợ lắm. Ông cũng gạt phăng : hổng được, đàn bà cũng vậy, họ vô đây rồi bép xép tùm lum, tới tai bả, anh chết mất. Mấy bà hay tò mò, gặp anh vô ra, thế nào cũng thọt thẹt chạy méc lấy điểm. Em cứ ở mình đi, anh sửa sang vững chắc cho, hổng sợ ai vô được, kể cả ma đi nữa.

Cô lại ỏn ẻn xin ông để má cô lên ở chung. Ông càng phát bực, la om sòm : chèn ơi, sao em nói nhây quá, má xần vần ở đây rồi anh tới làm sao. Muốn hun em cũng phải dòm tới dòm lui như ăn cắp, còn nói chi em ngủ với anh, la ông ổng, bà già nghe dzị hợm lắm.

Thế rồi ông kêu ban bệ của sở xuất tiền sửa chữa nơi ở của ông, dại gì ông ghi địa chỉ của phòng Nhứt vì thời buổi này vật nhau chí chóe, đưa về đó để sau có cớ họ núm tóc không còn một sợi. Ông ghi địa chỉ phòng Nhì vì trên hộ tịch, ông có dây mơ rễ má liên hệ gì tới nơi đó. Ai có tố thì cũng đến huề, ông tính kỹ ăn vụng phải biết chùi mép cho sạch. Cho dù ông đã thừa khôn ngoan ăn thành dây thành dọc, nhưng cẩn thận vẫn hơn.

Cô Tám nghe xẩu mình vô cùng. Sau này cô tính lại phải đặt ông vô chuyện đã rồi mới mong đạt mục đích. Cô nhờ người mach mối cho thuê bớt phòng, không đăng bảng gì hết và một hai nhận anh sinh viên là cháu lên tỉnh học, hổng lẽ bỏ lơ. Ông giám đốc bực lắm, nhưng nghe cô ca kệ : thằng nhỏ suốt ngày trong phòng miệt mài lo học nên hổng ló ra ngoài bao giờ. Mấy lần ông giám đốc tới, bề cô rân trời, tưởng là còi xe cứu cấp hụ, cô Tám kêu ông ổng, vậy mà nhà cũng êm ru. Lâu dần rồi ông giám đốc cũng lơ.

Phần cô Tám đôi khi ngồi buồn nhớ lại thời còn đi làm mà chúm chím cười một mình. Hồi tưởng lại lần đầu đem hồ sơ vô để ông giám đốc đọc và ký duyệt, cô Tám thấy ông thầy sửng luôn. Ổng đang hung hăng cự nự ai đó trong máy, bỗng dịu đi, nói lúng búng : tui đang bận, để khi khác bàn tiếp. Rồi nhanh nhảu ông cúp máy xoay sang hỏi lửng : chớ em vô làm hồi nào mà tui hổng hay. Cô Tám bẽn lẽn còn hơn cô gái bị mấy xì thẩu Hàn, Đài, Mã đến coi mặt, nên tay chưn lóng ngóng, vo hông áo dài làm thinh.
Ông giám đốc phải nhắc khéo : ủa, sao tui hỏi mà em hổng đáp. Cô Tám nghĩ mãi mới rặn ra được một câu : tại em thấp hèn, nhỏ nhít quá, đâu dám để ông giám đốc quan tâm. Quan nhà ta có vẻ hài lòng nghĩ bụng : chèn ơi ! sao có con nhỏ ngon lành dữ tợn. Thế là ông vội nhấc điện thoại dặn bên ngoài không tiếp khách để ông còn ngâm cứu hồ sơ cho kỹ, chừng nào ổng kêu lại mới mời khách vô.

Cô Tám bỗng ngượng ngùng và lúng túng vì thấy ông giám đốc gạt hết mớ giấy tờ trên bàn và lịnh cho cô bày mớ hồ sơ lên cho ông xem. Cô rón rén xìa xìa bàn tay, nhớm người trình tới, ông giám đốc gắt lên : làm ăn cập rập vậy, bước vòng qua đây bày cho có thứ tự thì tui mới biết đường mà rờ chớ.

Cô Tám phải vâng theo, rị rị sáp lại gần chỗ quan ngồi. Tuy có hơi nhích cái ghế có bánh xe xoay ra, nhưng khoảng cách vẫn gần khít rịt. Trong khi cô Tám run run bày mọi thứ thì ông giám đốc mắt cứ dán để vào khoản trước ngực lù lù một đống ngang tầm nhìn.

Cô Tám hồi hộp càng thở mạnh làm cho hai trái bưởi Biên Hòa khua đùng đùng cứ chực xé áo chui ra. Ông giám đốc thoáng hít ngửi thấy cái mùi chua chua đằm đằm rất đàn bà nên lạc lõng hồn vía hết trơn. Ông ấp úng mãi mới thốt ra lời : em làm lâu chưa mà sao tui hổng hay hè ! Cô Tám lí nhí thưa : dạ, em được mấy tuần rồi.

Ông giám đốc chẳng vội xem hồ sơ chi cả mà hỏi lẩn thẩn chi đâu : chớ em bận áo lót hiệu gì mà coi hấp dẫn quá vậy. Ông nói còn hai tay khua tròn tròn làm cô Tám mắc cỡ cách chi. Thực ra, thân phận cô nào có tiền của gì để sắm thứ hàng hiệu, chẳng qua tại nó vốn to xù từ thuở bé nên coi gồ ghề, kịch cộm đó thôi. Nhưng nói làm sao cho quan hiểu đây.
Ông giám đốc biết cô thẹn nên phải đưa đà : ờ, tui hỏi cho biết để sắm cho bả vài cái, chớ bả ăn mặc luộm thuộm quá, coi bèo nhèo hết trơn. Cô Tám nghĩ ngay : mấy bố đàn ông gần như y hệt nhau, cứ động đến vợ là chê ỏng chê eo mà cóc có bố nào dám bỏ, chẳng qua các bố ra đường thấy phở bún bán tùm lum, ăn cơm nhà lâu ngày chán mứa thì muốn thay đổi cho vui, chớ sợ bằng chết.

Ông giám đốc thấy cô rụt rè thì càng ra điều hợp nhãn nên xoắn xuýt khen đủ điều. Sau cùng quan bảo : em tiến lại gần, đưa từng hồ sơ cho tui xem để còn duyệt. Cô Tám ngập ngừng đưa hết bìa tài liệu này đến bìa tài liệu khác, chỉ thấy quan dặn để sang bên cạnh rồi quan nhìn chau chau vào ngực cô.

Mấy lần cô Tám nghe nhồn nhột, cồn cào y như có ai ranh mãnh đang rờ xoa lên bộ ngực cô vậy. Mặt cô hồng đỏ lên, hai tai cũng đỏ và tay chưn líu quíu. Cô loáng thoáng nghe ông giám đốc nói : để tui biểu tổ chức chuyển cô vào làm chánh văn phòng cho tui, tiện hơn.

Từ đó cô Tám có một bàn giấy đặt cạnh ngay trước mặt ông giám đốc. Quan suốt ngày ngồi dựa ngửa ra ghế, nhích tới nhích lui, bánh xe kêu cót két mà mắt thì nhìn đăm đăm vào khoản ngực cô. Thỉnh thoảng lại nghe quan khen vu vơ : đẹp, đẹp, tuyệt ! hảo ! quá xá đẹp.

Cho đến một hôm quan tỏ vẻ âu sầu, cô Tám nghe quan thở dài than ngắn và bất đồ kêu lên : dạo này sở làm ăn thua lỗ quá, chắc dẹp tiệm đến nơi, tui lo tổ chức sắp xếp lại, e em mới vào sẽ bị gạt sớm. Cô Tám lo quính đít, phải năn nỉ ỉ ôi quan. Quan vẫn trầm ngâm, mãi sau mới gọi cô sang cùng ngồi chung để quan xem có cách nào giúp gỡ được chăng ?

Sau này cô Tám mới rành rõ đó là phù phép của giám đốc. Chả có giải thể, thu gọn gì ráo trọi, chẳng qua quan muốn mò cô nên hoạnh ra việc thế thôi. Khi cô xề xề đặt đít vào ngồi chung với quan thì chỉ nghe quan hổn hển nói : em đẹp quá, anh nhịn hết nổi. Miệng xuề xòa, còn hai tay quan ma mò sờ soạng tùm lum nơi ngực cô. Cô phải cắn răng nhắm mắt để quan đừng phật lòng.

Quan sờ xoa hết bên ngoài thì gạ cô cởi áo ra để nghía bên trong. Quan hứa chỉ nhìn thôi, nhưng khi cô mở vạt áo dài, quan nhìn thấy hai quả bưởi của cô chình ình thì quan gục luôn mặt vào hít lấy hít để. Cô nhột bằng chết mà không dám cự tuyệt. Quan hít còn cố dùng chót mũi gẩy cho cái yếm tụt ra. Cha mẹ ơi ! nhỏ lớn chưa bao giờ Tám bị đàn ông làm kỳ vậy. Hai tay quan khào khào bắt chuồn chuồn, vòng ra sau lưng cô lùng bùng mò gỡ lục cục lạc cạc.

Đến khi Tám nghe bầu yếm lỏng lỏng, nhìn xuống thì thấy quan đang chúi mũi nhồi lần lượt vú này vú khác như con nít nhồi banh. Quan lần thần như quỉ, tay vê vê vuốt vuốt, miệng nút nút nghe kinh. Tám vừa nhột vừa nghe hai núm vú cứng đanh lại nhon nhót. Quan vê mãi, vê mãi và sau thì hét nho nhỏ : sao em lại có cái núm xinh như ai gắn hột lựu vào đó.

Chưa gì quan lại chê phòng Nhứt : chả bù bà nhà anh, hai cái núm dầy cui như hai viên đá cuội, lại còn sứt mẻ nữa mới chán. Thế là từ đó Tám có thêm hỗn danh là Tám Hột Lựu. Ai không hiểu tưởng cô thích ăn sương sa hột lựu, chớ nào dè cái tên đó là do quan đặt cho cô.

Cô Tám vẫn thường ca cẩm khen thằng bé, không biết con cái nhà ai mà ngoan và lành như bụt. Đã thế nó còn nhát như cáy, hôm đến hỏi thuê phòng, nó rụt rụt rè rè như đi ăn trộm. Cô đùa nói ở đây có ai cho thuê, cho mướn gì đâu, làm thằng bé suýt đái ra quần, miệng lắp ba lắp bắp xin cáo từ. Cô Tám phải giữ lại giải thích, cu cậu mới phún ra là có người mách, nhưng thấy không để bảng nên không dám vào.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Thông tin truyện
Tên truyện Cô Tám
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex ngắn
Phân loại Truyện loạn luân
Ngày cập nhật 01/12/2017 20:18 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Hai chị em
Cậu Dũng – anh ruột của mẹ Lợi – vừa gửi thiệp mời cả gia đình Lợi lên Sài Gòn dự đám cưới cô con gái một của cậu. Lễ cưới tổ chức vào chiều thứ bảy nhưng thứ năm, cả nhà Lợi đã có mặt tại nhà cậu Dũng ở phường 12, Quận I. Mỹ Phượng, tên chị gái thứ ba trong gia đình vợ chồng cậu Dũng, năm nay chị 25 tuổi và chị hiện là một diễn viên múa của vũ đoàn Ánh Sao sau khi tốt nghiệp trường Nghệ thuật Sân khấu – Điện ảnh Sài Gòn được 2 năm nay. Vì là một diễn viên múa, vả lại sống ở Sài Gòn hoa lệ từ nhỏ đến lớn trong một gia đình có của ăn của để cho nên không trách nhan sắc và ngoại hình chị Phượng phải nói là cực kỳ diễm lệ, sắc sảo và rực rỡ. Mái tóc chị phủ xõa ngang vai, uốn xiton sóng lượn ôm lấy khuôn mặt trái xoan tuy nhiều góc cạnh nhưng rất sắc nét. Vầng trán chị cao và cặp mắt chị thật to thật...
Phân loại: Truyện sex ngắn Truyện loạn luân
Gỡ rối tơ lòng - Tác giả Thiếu Lâm Cao Thủ
Ngày mùng... tháng... năm 199... To: Mục Gỡ Rối Tơ Lòng, Diễn Ðàn Báo Chí... From: Việt Shy Boy... Thưa Chị... Em qua Mỹ từ hồi em còn nhỏ. Năm nay em 25 tuổi, đã có công ăn việc làm. Cũng vì vậy mà má em cứ nhắc tới cái chuyện lập gia đình, và đã tự giới thiệu cho em một cô gái còn ở bên Việt Nam. Vì bị gia đình ép buộc, em đã chịu đi về Sài Gòn để coi mặt. Má em bây giờ đang thúc đẩy em tiến tới chuyện đính hôn. Nhưng em có một cái “problem”. Em đã lỡ yêu một cô bạn học cũ... ... Người viết lá thư vớ vẩn ở trên là “tôi”. Tôi đang ngồi đằng trước màn ảnh máy tính, đọc lại hàng chữ hồi âm của tòa soạn gửi đến. Ở ngoài phòng ăn, má tôi đang nói chuyện trên điện thoại với bà ngoại của tôi. Tôi với tay khép cánh cửa lại cho êm tĩnh. Một mảnh giấy nhỏ nằm trên mặt bàn bên cạnh con chuột Microsoft Mouse. Ở trên đó, tôi đã viết hai con số điện thoại. Con số đầu tiên...
Phân loại: Truyện sex ngắn Truyện bóp vú
Dấu gạch nối - Tác giả Phượng Vỹ
Nơi tôi sanh ra là một đô thị đông đúc, đời sống khá hiện đại, đa phần là thương gia, giàu có. Gia đình tôi cũng khá giả, ba tôi làm thuyền trưởng một tàu buôn gỗ liên lục hiếm khi ở nhà, mẹ tôi buôn bán mỹ phẩm. Tôi là con một, 17 tuổi, năm cuối trung học. Gia đình tôi ít khi quây quần bên bàn ăn hay họp mặt, ba mẹ tôi quan tâm đến vấn đề buồn vui của tôi nhiều hơn trường lớp, bạn bè. Cuộc sống vật chất của tôi sung túc, không gì vướng bận, bạn bè trang lứa, cũng giàu có như nhau nên không gì phải đua ganh, duyên phần: Còn trẻ, chẳng gì phải lo lắng, bỗng... Hôm ấy, mưa lớn lắm, tôi về nhà sớm hơn dự định, nghĩ bụng về nhà một mình buồn lắm, nhưng quần áo ướt hết, làm sao đi nhóm bạn được, thế cho nên định bụng sẽ nói chuyện phone tầm phào với bạn bè, đợi tạnh mưa rồi sẽ “nhổ neo”. Thế nhưng... “Ôi, anh nhớ em... a... a...” A... a... Á... ôi... cho em hết đi ôi... Những...
Phân loại: Truyện sex ngắn Đụ lỗ đít Sex bú vú Truyện bóp vú Truyện liếm đít Truyện ngậm cặc Truyện ngoại tình Truyện phá trinh Truyện sex dùng sextoy Truyện sex liếm lồn

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm
Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Sói săn mồi