Bạn đang đọc truyện dâm tại trang web TruyenDam.Org
Đọc truyện dâm ở 'Truyện dâm chấm org' sẽ giúp bạn có thêm rất nhiều kiến thức về chuyện đụ đéo... Đọc càng nhiều, đụ càng giỏi!
Trang chủ » Truyện dâm dài tập » Chịch bé Lan

Chịch bé Lan

Phần 17

Cậu Ba được bữa ăn tuy đơn sơ nhưng thật đậm đà. Cậu Ba đói meo sau cuộc hành trình mệt nhọc từ Cần Thơ và buỗi chiều lại làm tình hết mình với Mẹ con Lan rồi sau đó còn được Mẹ con Lan bú cặc nên cậu đả rả rời, hết “xí hoách”. Mẹ con Lan mừng quá vì có Cậu Ba nên suốt bữa ăn, chỉ chống tay nhìn Cậu Ba mà quên ăn luôn. Phần Cậu Ba thì được chăm sóc như chưa bao giờ bởi một người đàn bà hợp ý cậu trên nhiều phương diện, hơn nữa trong một khung cảnh nhà vườn yên tĩnh gợi lên bao kỷ niệm xa xưa trong tiềm thức nên cậu mềm lòng. Cậu ra đứng ngoài sân nhìn vườn chuối mà thầm nghỉ: “hay là mình bỏ quách bao lo âu ưu phiền của cuộc sống phức tạp mà về đây sống an nhàn với một người vợ hiền thục như Liên?” lý trí của cậu báo cho biết ngay đó chỉ là một giấc mơ! Trong thâm tâm cậu cũng biết đó cũng chỉ là một giấc mơ mông lung trong một lúc yếu mềm, nhưng tối hôm nay cậu không đủ nghị lực để bóp chết cái ý tưởng đó.

Mẹ con Lan lăng xăng đem ra cho cậu chén chè chuối thật thơm mà cô vừa làm xong. Rồi lại đi pha ấm trà cho cậu. Cậu Ba phải kéo tay cô Liên bắt phải ngồi xuống thì cô mới cười hì hì mà ngối xuống bên cạnh người tình trên cái ghế dài đằng sau vườn. Mẹ con Lan ngã đầu vào vai Cậu Ba, cả hai im lặng nhìn chân trời đang tối dần. Chợt người thiếu phụ cất tiếng hát. Ðó là tiếng hát hò của người miền quê, âm điệu thì đơn sơ nhưng mỗi câu lại có cái phong phú tự nhiên của vùng đất dừa này.

Mẹ con Lan thầm thì:

– Mình thấy lạ chưa! cả chục năm nay có bao giờ em hát đâu. Chứ hồi trẻ em hay thích hát lắm. Không hiểu sao, tối nay ngồi bên mình thấy trong lòng vui quá nên đâm ra hát cho mình nghe. Mình không thích thì em ngừng nghe mình.

Cậu Ba cố nén làn sóng dạt dào đang dâng lên làm cậu nghẹn giọng. Cậu lắc đầu:

– Không em cứ hát đi.

Mẹ con Lan sung sướng tiếp tục hát, đến lúc bất chợt cô thấy người cậu run run, cô ngưng hát bật dậy thì thấy Cậu Ba đang âm thầm khóc, hai dòng nước mắt chảy dài theo gò má. Tuy không hiểu nguyên cớ nhưng cô Liên mũi lòng khóc theo:

– Em có làm gì để mình không vừa ý hả mình?

Cậu Ba cười trấn an:

– Không phải đâu. Chỉ vì nghe em hát anh mới biết là mình dù có đi tuốt chân trời gốc biễn, có đi qua Tàu hay qua Tây thì vẫn còn là người Việt Nam. Chỉ có ngườiViệt Nam mới nghe thấm được những câu hát hò của em.

– Vậy em vô lấy ly nước trà cho mình, em quên hồi nẩy, không biết trà có quá đậm hay không. Rồi em ngồi hát nửa cho mình nghe.

Ðêm hôm đó đả để lại cho Cậu Ba một kỷ niệm thật mênh mông. Tiếng hát của người thiếu phụ mộc mạc đả in sâu trong từng tế bào của cậu trong suốt cuộc sống sau này. Cả đến trước khi chết, cậu cũng còn nhớ những câu hò đó.

Sáng hôm sau, trong bữa ăn sáng, Cậu Ba nhìn Mẹ con Lan với đôi mắt đỏ hoe thì lại không đành lòng bỏ ra đi, Cậu lại hoãn thêm vài ngày nửa để được ở lại bên cạnh Mẹ con Lan làm cô Liên mừng rở. Cả ngày hai người quấn quít bên nhau, Cậu Ba vụng về giúp Mẹ con Lan trong những công việc đồng áng làm cô Liên cười nắc nẻ:

– Rõ ràng, mình là dân thành thị, không thể nào làm nông dân cho được!

Ðến chiều khi trời đã trở mát thì Mẹ con Lan lấy ghe ra chèo, chở Cậu Ba đi vòng vòng vào những con kinh, con lạch quanh vùng.

Cậu Ba nhìn cô Liên với bộ bà ba nâu thô sơ và cái khăn choàng quấn trên đầu mà nghe niềm vui dâng trào trong lòng. Cậu lấy máy hình chụp Mẹ con Lan dưới mọi hướng làm cô mắc cỡ la toáng lên. Nhưng khi Cậu Ba đưa máy cho cô xem những hình vừa mới chụp thì cô rất hài lòng:

– Mình coi bộ vậy chứ cũng là phó nhòm khá đó.

– Anh thấy trong mấy cái hình, hình nào em cũng tự nhiên và đẹp thiệt. Nhìn mà thấy mê mẩn tâm thần.

Mẹ con Lan cười sung sướng.

Ăn cơm xong cả hai nắm tay nhau ra ngồi bờ sông hóng gió. Mẹ con Lan ngập ngừng một lúc rồi nói với Cậu Ba:

– Mình nè, em có chuyện quan trọng muốn nói cho mình.

Cậu Ba cười:

– Cái gì mà em lại lấp la lấp lửng vậy. Em cứ nói thẳng với anh đi mà.

– Em sẽ nói nhưng mà mình hứa đừng cắt lời em.

Cậu Ba gật đầu.

Mẹ con Lan im lặng một lúc trước khi nói tiếp:

– Mình nè … con Lan có kể hết chuyện cho em nghe trước khi nó hấp tấp về Sài-Gòn … mình để em nói tiếp. Con nhỏ thương mình hết lòng hết dạ, nó còn nhỏ dại nhưng nó được mình thương, bảo bộc cho nó. Em biết tánh nó, nó sẽ thương mình suốt đời. Không có mình bên cạnh nó sẽ mòn mỏi chờ mình chứ không đi tìm ai khác đâu.

Mẹ con Lan ứa nước mắt:

– Mình mà có thương em thì hãy chăm sóc cho con Lan nhe mình. Phần em thì có được mình mấy hôm nay là em đã mừng lắm rồi. Hôm đó khi bước ra thấy mình em thiếu điều đứng tim vì em không ngờ mình trở lại đây. Mình trở lại em nghỉ là mình cũng có thương em. Nhất là mấy ngày qua, em thấy mình cũng vui khi có em bên cạnh, phải không mình? em cũng rất sung sướng được chăm lo cho mình. Nhưng …

Mẹ con Lan nghen ngào không nói được tiếp. Cậu Ba chỉ biết ôm người thiếu phụ vào lòng mà vỗ về.

Ðêm hôm đó tuy không ai dám nói ra nhưng cả hai đều biết đêm đó là đêm cuối cùng của cuộc tình giữa hai người. Vì vậy họ không muốn ngũ, sợ uổng thì giờ. Họ làm tình xong thì lại ôm nhau nói chuyện trên trời dưới đất. Nói chán rồi thì họ lại làm tình với nhau.

Gần sáng, Mẹ con Lan cố cười:

– Mình gần đi rồi, em muốn làm cho mình một lần cuối một cái gì đó mình thích. Cái gì cũng được, miễn là em làm được thì em làm cho mình.

Cậu Ba suy nghỉ rồi từ từ nói:

– Anh muốn được em gọi anh là chồng của em.

Mẹ con Lan sững sờ trước đề nghị bất ngờ của người tình, cô ôm Cậu Ba ứa nước mắt:

– Mình, mình là người chồng tốt của em, người chồng thật sự mà em yêu quí nhất trên đời.

Cô quẹt nước mắt rồi nói:

– Bây giờ đến phiên em bắt mình phải làm một việc cho em, nhưng em sẽ viết lên trong một tờ giấy. Khi em chạy ra chợ mua đồ điểm tâm cho mình ăn sáng thì lúc đó mình mới được quyền mở giấy ra mà đọc. Ðừng ăn gian nhe.

Cậu Ba gật đầu. Mẹ con Lan cười:

– Thôi bây giờ em muốn một chuyện khác dể hơn, em muốn bắt thằng nhỏ của mình vào thăm em.

Khi cô Liên xách giỏ đi chợ thì Cậu Ba lật tờ giấy ra đọc.

“Gởi người chồng yêu quí của em. Khi mình đọc mấy dòng này thì em đả đi ra chợ. Ðiều cuối cùng em mong muốn mình làm cho em là đừng có mặt tại nhà nửa khi em về. Mình hảy lên đường bây giờ đi. Em năn nỉ mình đó vì em không có can đãm chia tay với mình đâu. Em hôn mình thiệt là nhiều. Mình đừng quên em nhe mình. Người vợ của mình, Liên”.

Về lại Sài-Gòn, Cậu Ba nghỉ ra được một phương án cho Bé Lan. Cậu biểu nó báo cho ông Tư là nó may mắn trúng được hai vé số độc đắc, mỗi vé 50 triệu. Với số vốn đó, nó xin nghỉ việc mà ra mướn một căn nhà để đi học nghề.

Ông Bà chủ nó mừng cho nó, chỉ có thằng Trí là buồn vì mất đi một người bạn gái.

Cậu Ba mướn được cho Bé Lan một căn hộ trong một chung cư. Cậu dễ dàng đến thăm nó và cứ cách vài ngày thì lại ở đêm với nó. Con Lan tung tăng vì đây thật là một khúc quanh quan trọng bậc nhất trong đời nó. Không bao giờ nó có thể tưởng tượng là nó sẽ có được cuộc sống như ngày hôm nay.

Một tháng đả trôi qua, Cậu Ba cần thời gian đó để xem coi mình có thật sự yêu con bé hay không. Khi biết đích xác rồi thì tối hôm đó cậu mua một bó bông hồng lớn đem đến. Cậu biểu Bé Lan ngồi trên ghế rồi cậu đưa cho nó bó bông hồng. Bé Lan thích thú nhưng cũng bỡ ngỡ không biết Cậu Ba làm trò gì:

Cậu Ba giả bộ quỳ trước mặt nó mà nói:

– Bé nè, cậu đưa bó bông là quà hối lộ đó.

Bé Lan cười hì hì:

– Vậy cậu hối lộ để xin xỏ cái gì?

– Cậu muốn hỏi bé có chấp nhận làm vợ của cậu hay không?

Con Lan mừng quá ôm cậu khóc nức nỡ. Cậu biểu nó từ đây đổi cách xưng hô, không gọi là cậu cháu nữa. Con Lan cười trong nước mắt:

– Em được làm vợ anh là đúng như ước mơ của em, có làm vợ bé hay vợ thứ một trăm em cũng chịu. Nhưng em còn nhỏ, khờ lắm, anh phải dạy cho em, đừng để em làm sai mà phật lòng anh, nhe anh.

– Anh hứa đó. Anh có phước mới có được một người vợ trẻ mới 16 tuổi tròn. Anh già hơn em gấp đôi, người ta thường nói: chồng già vợ trẻ là tiên trên đời, không biết có đúng không? Phần em, có ông chồng già khụ thì cũng đừng chấp nhất nhe, nếu anh lú lẫn làm sai thì em nhớ sửa giùm cho nhe.

Bé Lan cười ngặc nghẹo.

Ðêm hôm đó là lần đầu tiên Cậu Ba mới thật sự đụ con Lan. Tuy đã từng bú lồn nó, từng cho nó bú cặc mình nhưng trong thâm tâm Cậu Ba vẫn muốn chờ một dịp thật quan trọng mới làm tình thật sự với nó.

Qua lần đầu hơi bị đau đớn vì cặc Cậu Ba to bự, Bé Lan sung sướng được Cậu Ba đụ suốt đêm, sáng hôm sau nó phải nghĩ ở nhà vì đi đứng không ổn. Cậu Ba phải đi mua thuốc xứt lên lồn của nó và cho nó đi tắm hơi để thư giãn toàn thân.

Con Lan viết thư về nhà báo cho Ba Mẹ nó biết chuyện. Một tuần sau, nó nhận được thư của Mẹ nó chúc mừng nó. Nó điện thoại về để nói chuyện và sau đó thì nó có nói với Cậu Ba:

– Em có nói chuyện với Mẹ. Em thấy lạ một điều …

– Ðiều gì vậy?

– Em thấy lạ là nghe giọng Mẹ buồn. Em biết là Mẹ khóc khi nói chuyện qua điện thoại. Sao kỳ vậy anh?

Cậu Ba nói trớ đi:

– Thì chắc là Ba em trở bệnh chứ gì.

Cậu Ba giúp ý kiến con Lan và cho nó vào học nghề thẩm mỹ.

Cậu Ba nói:

– Học xong, em đi làm công trong vài năm để lấy tay nghề. Sau đó nếu em có chí thì anh sẵn sàng giúp em mở một mỹ viện để có được một cuộc sống ổn định và tự túc.

Công việc của Cậu Ba cũng rất khả quan dưới Cần Thơ. Con Loan đả tỏ ra là một nhân viên rất đáng tin cậy, nó đả làm việc rất tích cực và giúp Cậu Ba đạt được nhiều hiệu quả đáng kể.

Một lần nọ, Cậu Ba về Cần Thơ làm việc và tự nhiên cậu lại sực nhớ đến con Sương, đứa con gái đả bán trinh cho cậu cách đây gần một năm. Cậu tự hỏi không biết bây giờ nó đã ra sao, nó đã thật sự trưởng thành hay vẫn còn là một đứa con gái mộng mơ, cuộc sống vật chất của nó có thay đổi hay không! Càng nghỉ Cậu Ba càng nhớ nhung đến nó. Cậu quyết định đi tìm con Sương.

Trưa hôm sau, cậu ra một quán nước trước cổng trường con Sương, cậu lựa một bàn phía ngoài để ngồi nhâm nhi một ly cà-phê chờ nó. Thật ra cậu không có mục tiêu rõ rệt, cậu chỉ nhớ đến con Sương nên tò mò muốn nhìn lại nó, vậy thôi.

Khi đến giờ tan học thì các học sinh đổ xô ra về, Cậu Ba cố nhìn trong dòng người dầy dặc bóng dáng con Sương. Nhưng chỉ hoài công mà thôi! Chả thấy đứa con gái đâu hết.

Cậu Ba thất vọng khi thấy dòng người thưa thớt dần.

May thay, ngay lúc cậu định đứng dậy ra về thì con Sương cùng một nhóm bạn gái bước ra, chúng nó vừa đi vừa cười giỡn thật tươi.

Thấy con Sương, Cậu Ba thật vui, con nhỏ trong bộ áo dài trắng của nử sinh, có vẻ dầy dặn hơn xưa mặc dù gương mặt nó vẫn vậy, vẫn xương xương như cậu thích, dáng nó vẫn mảnh khảnh thướt tha như lúc cậu biết nó. Ðứa con gái dậy thì bây giờ đã là một thiếu nữ thật khả ái. Cậu Ba thấy lóng mình ấm lại khi nhìn con Sương … bao nhiêu kỷ niệm tuyệt vời dâng tràn lên trong lòng cậu. Cậu nhớ đến những ngày hạnh phúc khi đem lại cho đứa con gái ngây thơ bao cảm xúc, bao khám phá làm nó run rẩy, hốt hoãng nhưng cũng làm nó thẹn thùng, rên rỉ trong cái sung sướng đầu đời.

Ra khỏi cổng trường, nhóm bạn rẻ về phía trái trong khi con Sương một thân một mình chầm chậm đi về phía khác. Cậu Ba thầm nghỉ “người ta thường nói, nếu bị nhìn vào gáy thì mình sẽ cảm nhận ngay. Vậy mình thử xem có đúng không!”. Nghỉ vậy, Cậu Ba chú tâm nhìn vào gáy con Sương một lúc.

Con Sương đang bước đi, chợt nó thấy là lạ, nó hơi chùn chân rồi ngừng hẳn lại. Nó đứng im ngỡ ngàng vài giây rồi nó bổng quây đầu lại nhìn dáo dác … Khi ánh mắt nó quét sang bên kia đường thì nó thấy ngay Cậu Ba đang ngồi nhìn nó mà cười.

Trong ánh mắt của đứa con gái chứa đựng tất cả hỷ nộ ái ố của cuộc đời. Con Sương không quen dấu diếm nên bao nhiêu tình cảm đều hiện lên trên gương mặt nó, từ vui mừng, thương yêu đến giận hờn ai oán …

Cậu Ba nhớ hoài hình ảnh ngày hôm đó: dưới ánh nắng gây gắt của trưa, đứa nữ sinh trong chiếc áo dài trắng đứng lẻ loi bên kia đường, hai tay nắm cái cặp sách đang nhìn cậu với bao nhiêu tình cảm khó tả …

Thời gian như cô đọng lại thật lâu … thật lâu … đến khi Cậu Ba bước sang, nắm tay đứa con gái mà cười cười:

– Em Sương, em vẫn mạnh chứ?

Con nhỏ cúi đầu, mắt đỏ hoe:

– Dạ, em vẫn thường.

Tự nhiên Cậu Ba thấy thương đứa con gái vô vàng, cậu nắm tay nó kéo nó đi … con Sương ngoan ngoãn đi theo.

Vào đến phòng của cậu trong khách sạn thì con nhỏ không cầm cự được nữa, nó ôm cậu mà òa lên khóc ngon lành. Cậu Ba trìu mến vỗ về nó:

– Nè, thôi nín đi, mà tại sao em khóc vậy?

Con Sương tức tữi:

– Em không biết.

Mà thật vậy, nó cũng không biết tại sao nó lại khóc. Từ khi chia tay Cậu Ba sau khi đả trao trinh tiết cho cậu, những khi nó nghỉ đến cậu thì có lúc nó thấy nhớ cậu không thể tưởng, có lúc nó lại thấy ghét cậu thật sâu xa. Có những kúc nó biết là cậu có về Cần Thơ qua những lời tiết lộ của chị Loan nhưng nó giận cậu tại sao không liên lạc với nó mặc dù nó biết là cậu chỉ đến với nó vì biết nó muốn bán trinh mà thôi, ngoài ra không có gì gắn bó cậu với nó hết. Tuy biết vậy nhưng nó vẫn nhớ đến cậu, nhớ đến những câu nói, những cử chỉ vuốt ve mặn nồng của người đàn ông đả đem lại cho nó bao cảm giác tuyệt vời.

Từ đó, dù có nhiều đứa con trai theo đuổi, tán tỉnh nó nhưng nó không thấy đứa nào đủ tư cách như Cậu Ba, người đã lấy đi trinh tiết của nó.

Cậu Ba thấy con Sương khóc tức tữi nên cậu ẩm nó đặt lên giường, cậu âu yếm vuốt ve đến khi con nhỏ từ từ nín khóc, mặt nó tèm nhem nước mắt, Cậu Ba hỏi nhỏ:

– Em có ghét anh không?

Con Sương gật đầu, không thèm trả lời.

– Em có giận anh không?

Con nhỏ lại gật đầu.

Cậu Ba cười hì hì:

– Nhưng mà … có khi nào em có nhớ đến anh không?

Con Sương mắc cỡ rút đầu vào nách người đàn ông. Cậu Ba ghẹo nó:

– Ai không trả lời coi như … là chấp nhận phải không?

Con Sương thật thà:

– Nhiều khi em nhớ đến anh muốn khóc luôn!

Cậu Ba cảm động, nâng mặt con Sương lên mà hôn lên môi nó, vị mằn nặn của nước mắt làm cho nụ hôn thật là lạ lùng. Con Sương vụng về hé môi ra cho lưỡi Cậu Ba luồn vào miệng nó để quấn quít lấy lưỡi của nó. Con Sương rùng mình khoan khoái. Ðả gần năm nay nó có bao giờ được nút lưỡi đâu. Nó mê mẩn để Cậu Ba hôn nó … Cậu Ba nói nhỏ vào tai con Sương:

– Em ghét anh nhưng cho anh rờ vú em nhe, anh năn nỉ em đó.

Con Sương đỏ mặt, phụng phịu:

– Anh kỳ quá nha.

Rồi nó thẹn thùng hạ thấp giọng:

– Tất cả đả là của anh rồi, anh còn hỏi làm gì!

Cậu Ba nghe mát cả lòng. Cậu đưa tay mở nút áo dài, cậu thích lắm vì cũng như bao nhiêu người đàn ông, cậu thèm thuồng có cơ hội ít nhất một lần trong đời, được cởi cái áo dài trắng trên cơ thể mát dịu của một nữ sinh trong trắng. Cậu Ba nhẹ nhàng kéo hai vạt áo dài qua bên … Khi cái nịt vú được tháo ra thì Cậu Ba trầm trồ trước hai gò vú vung đầy thật đẹp. Lúc cậu phá trinh con Sương thì vú nó chỉ mới lú lên như hai trái mận, còn bây giờ thì … Cậu Ba thầm nghỉ: “có lẻ nhờ mất trinh nên cơ thể con bé đả phát triển nhanh chóng … hoặc là bây giờ nó đã có kinh nguyệt nên vú nó mới nở nang như vầy”.

Cậu Ba đưa tay xoa bóp cặp vú làm hai núm vú con Sương săn cứng lên, nó không cầm được một tiếng rên như một tiếng reo mừng rỡ khi lại được bàn tay người đàn ông sờ lên cặp vú đang mòn mỏi chờ đợi giây phút này từ cả năm nay.

Loading...
Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23

Tags: , ,

Có thể bạn cũng muốn đọc

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm

10 Truyện sex ngẫu nhiên

Ảnh lồn Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Ảnh sex âu mỹ Sói săn mồi